
TỬ TẾ: ăn mặc giản dị, gương mặt hiền lành, giọng chậm rãi.
DỐI TRÁ: sành điệu, bóng bẩy, nói chuyện nhanh, sắc sảo, đầy mỉa mai.
HỌ GẶP NHAU TRÊN PHỐ THỜI ĐẠI
TỬ TẾ đang dọn rác ven đường, lặng lẽ.
DỐI TRÁ bước vào, mặc vest sáng bóng, đang livestream trên điện thoại.
DỐI TRÁ (giả vờ ngạc nhiên)
Ồ! Lâu lắm mới gặp… Ông bạn cổ tích! Tử Tế đấy hả? Trời ơi, mày còn sống thật à?
TỬ TẾ (Cười hiền)
Ừ, tao sống. Chậm, nhưng tao vẫn còn thở.
Còn mày dạo này nổi quá ha!
DỐI TRÁ (phẩy tay)
Ôi, sống thời đại này mà không biết “make up” cho lời nói thì ngồi đó mà thở oxy hoài!
Tao bây giờ là influencer, motivational speaker, và chuyên gia truyền cảm hứng… bằng photoshop cảm xúc!
TỬ TẾ ( Chậm rãi)
Tao không theo kịp. Tao vẫn tin nói thật là đủ…
DỐI TRÁ (chồm tới, cười nhếch mép)
Nói thật? Trong cái xã hội ai cũng cần “đúng format”?
Mày nói thật người ta bảo mày “chưa tinh tế”.
Mày sống thật người ta nói mày “không biết điều”.
Mày nhường người ta leo đầu mày mà ngồi.
Nói nghe nè, tử tế giờ là… ngớ ngẩn đấy!
ĐÁM ĐÔNG (vỗ tay rầm rầm)
Dối Trá nói đúng quá!
Mấy đứa hiền toàn chết sớm!
TỬ TẾ (nhìn xuống đôi tay dơ vì lấm bụi)
Có lẽ… tao già thật rồi.
Nhưng nếu dối trá là mốt mới
Thì tao xin lỗi tao không mặc được.
TRƯỚC PHIÊN TÒA “CÔNG CHÚNG”
TỬ TẾ và DỐI TRÁ bị đưa ra “xét xử” xem ai nên được tin dùng thời nay.
THẨM PHÁN (giấu mặt): Hôm nay, xã hội bầu chọn. Ai xứng đáng làm “chuẩn mực sống mới”?
DỐI TRÁ bước ra đầu tiên, chiếu video highlight các “dự án thiện nguyện” (toàn là dàn dựng).
TỬ TẾ bước ra sau, với cuốn sổ nhỏ ghi lại những lần giúp đỡ không ai biết.
DỐI TRÁ ( Hùng hồn)
Thưa tòa, tôi có hàng triệu follower, fanpage xanh tích, video triệu view.
Tôi biết cách làm người ta cười, khóc, chia sẻ… mà không tốn một giọt cảm xúc thật!
TỬ TẾ (cầm cuốn sổ mòn mép)
Tôi không giỏi nói… Nhưng tôi đã lắng nghe một người mẹ nghèo suốt 2 tiếng đồng hồ…
Không quay clip, không ghi nhận, chỉ để bà không cảm thấy mình vô hình.
ĐÁM ĐÔNG (la ó)
Cảm xúc mà không share thì lãng phí
Sống như ông Tử Tế thì chẳng ai biết tới đâu
MỘT MÌNH CUỐI NGÀY
Ánh đèn mờ, DỐI TRÁ ngồi trước gương hóa trang, trút lớp mặt nạ.
Ánh mắt mỏi mệt.
Một ly rượu cạn.
TỬ TẾ bước vào, tay vẫn cầm mảnh bánh mì chia dở.
Cả hai cùng ngồi không nói gì.
DỐI TRÁ (nhìn Tử Tế)
Mày biết không…
Tao cũng từng giống mày đấy.
Tao từng viết nhật ký bằng chữ thật.
Tao từng khóc vì một người nghèo mất chỗ ngủ.
Nhưng rồi tao hiểu rằng thật lòng không nuôi nổi thân xác này.
TỬ TẾ (nhẹ nhàng)
Còn tao không nuôi được thân…
Nhưng tao nuôi được trái tim.
……. Ánh đèn tắt dần.
Một khoảng lặng.
Tiếng gió thoảng.
…….Một màn hình đời thực hiện ra:
Trong một thế giới trọng hình thức
Sự tử tế là điều ngốc nghếch…
Nhưng chính những điều ngốc nghếch ấy
… mới khiến con người còn được gọi là người.