
1. Bé trai 17 tháng biết đi chỉ từ vượt qua cảm giác sinh tồn.
Bố mẹ đưa đến khám vì con chậm vận động (chưa biết đi), chậm nói (chưa bật âm), có nhiều hành vi phấn khích vô thức tay chân (như trẻ RLPTK)
Trong vòng gần 10 phút phát hiện ngưỡng tâm lý (sợ hãi vô thức) , hệ thần kinh yếu và có rối loạn (từ mất cảm giác an toàn, mất cảm giác về cảm xúc và hành vi)
Thực chiến hướng dẫn mẹ trị liệu luôn và con đã bước đi được 5 bước + vỗ tay thích thú (kiểu mình làm được rồi)
Mẹ cuống quýt: Ôi, ôi con đi được rồi, con bước được 5 bước rồi bác ơi
Mình: Ờ, đấy đừng vô trùng con nữa. Tối về làm cỗ to ăn mừng đi.
Mẹ: Vâng ạ, em vẫn bảo con mà đi được em sẽ làm cỗ to khao mọi người ạ.
Mình: Ok, về luyện nói như hướng dẫn chắc chắn con sẽ bật âm đấy vì qua được ngưỡng cảm giác bất ổn rồi.
2. Bé gái 23 tháng bật âm vài từ khi vượt qua hệ thần kinh căng thẳng đóng băng và sang chấn tâm lý
Bố mẹ đưa đến khám vì con chưa bật âm được dù đã đi can thiệp từ 18 tháng. Con khó ngủ, hay gào khóc cả ngày và đêm, cào cấu và đánh trả..
Sau hơn 10 phút luyện chơi vui vẻ và thả lỏng, giô giê tay và tương tác dạy thử bé bật âm và không ngờ con nói được ” bà” mà chẳng ngọng tý gì
Mẹ: Vừa khóc vừa cuống quýt. Ôi cô ơi, con cháu nói được rồi.
Sau đó mẹ dạy con nói ” mẹ”, “bóng”, ” bay” con nói được và vỗ tay phấn khích.
——–
Có những con trẻ chỉ cần tìm ra một ngách nhỏ thì con đã là đứa trẻ được phát triển khác với những gì cha mẹ chúng đang hoang mang lo lắng. Để rồi có thể cả cha mẹ và con sẽ không bị lạc lối!
P/s: Mỗi ngày chỉ cần chút niềm vui nho nhỏ thế này thôi.