Menu Đóng

Nỗi lo không đến từ hoàn cảnh – nó đến từ cách não bộ được lập trình

Thiếu thốn thì con người suy nghĩ để lo sợ.

Thừa thãi thì con người suy nghĩ trong lo lắng và sợ một ngày quay lại thiếu.

Vậy rốt cuộc, cái làm con người mệt không phải là thiếu hay thừa, mà là não bộ bị huấn luyện để luôn phải nặng nghĩ mới thấy mình đang sống.

Trong trị liệu, đây là một quy luật rất rõ là não người không được dạy để bình an mà nó được dạy để cảnh giác.

Và khi não đã quen với cảnh giác, thì dù đang ở đáy hay ở đỉnh, nó vẫn sẽ tự tạo ra lý do để bất an.

* Não không tìm hạnh phúc – Mà nó tìm nguy cơ

Não bộ nguyên thủy không sinh ra để giúp con người hạnh phúc. Nó sinh ra để giúp con người tồn tại.

Nên khi nghèo thì nó nghĩ cách sợ đói, sợ thua, sợ bị bỏ lại. Khi giàu thì nó nghĩ cách sợ mất, sợ tụt, sợ bị thay thế.

Nếu bạn đợi đến khi đủ tiền mới hết lo, đủ an toàn mới bình yên, đủ ổn định mới sống nhẹ.

Thì bạn sẽ không bao giờ sống nhẹ.

Vì não luôn cần một kịch bản xấu để bám vào.

*Vấn đề không phải là cuộc đời quá khắc nghiệt – Mà là ta đã tin mình kiểm soát tất cả.

Rất nhiều người khổ không phải vì họ gặp điều tệ,mà vì họ tin rằng họ phải nghĩ cho ra cách thoát khỏi mọi điều tệ.

Nhưng sự thật rất đau là không phải thứ gì cũng cần giải quyết bằng suy nghĩ. Có những giai đoạn chỉ cần đi qua mà không cần hiểu, không cần thắng.

Trong trị liệu, người vượt qua khủng hoảng nhanh nhất không phải người nghĩ giỏi, mà là người dám dừng việc tự làm nặng não mình.

* Bình an không đến từ việc hết biến cố – Mà từ việc không đồng nhất mình với biến cố

Một trong những bước thức tỉnh quan trọng nhất là khi con người hiểu ra suy nghĩ chỉ là hoạt động của não mà

nó không phải là bản chất của ta.

Khi bạn còn tin tôi đang nghĩ nhiều là cuộc đời tôi đang có vấn đề thì bạn sẽ còn mắc kẹt.

Khi bạn hiểu não tôi đang chạy kịch bản sinh tồn, còn tôi chỉ cần quan sát thì áp lực đã giảm ngay một nửa.

* Không cần vướng bận – Kể cả khi điều đó rất tệ.

Đây là điểm rất thẳng trong quan điểm của tôi khi tư vấn tâm lý hoặc tác động kích hoạt động lực cho mọi người

Không cổ vũ tích cực giả

Không khuyên hãy nghĩ lạc quan

Không bắt con người phải mạnh mẽ

Mà là cho phép đời có lúc rất tệ nhưng không cho phép tâm mình bị kéo lê theo nó.

Với tôi thì có những ngày ta không cần chữa lành, không cần hiểu bài học, không cần đứng dậy ngay.

Chỉ cần đừng tự kết án mình vì đang yếu. Thế là đủ để không sụp đổ.

* Tự do không phải là không nghĩ – Mà là không để suy nghĩ lái cuộc đời ta.

Suy nghĩ là phản xạ và Bình an là lựa chọn.

Bạn không cần dọn sạch não.

Bạn chỉ cần không để mọi ý nghĩ đều trở thành mệnh lệnh.

Khi làm được điều này thì thiếu ta vẫn sống, thừa vẫn nhẹ, tệ ta vẫn đi qua, cùng cực vẫn không mất mình

Đó mới là năng lực sống thật sự.

Hãy hiểu đúng cuộc đời không cần bạn phải gồng để ổn.

Nó chỉ cần bạn đừng phản bội chính mình trong lúc chưa ổn!

*Không phải cuộc đời này quá khó – Mà là bạn đang nghĩ quá nhiều về nó.

Thiếu thốn thì lo, thừa thãi thì sợ mất.

Vậy thì đừng dối mình nữa. Con người không khổ vì thiếu hay thừa mà khổ vì cái não không bao giờ chịu yên.

Bạn nghĩ khi ổn hơn tôi sẽ nhẹ đầu, khi qua giai đoạn này tôi sẽ bình an

Không.

Não bạn sẽ luôn tìm ra một thứ mới để lo.

Vì não không sinh ra để cho bạn hạnh phúc.

Nó sinh ra để ngờ vực, cảnh giác, phòng thân.

Và bạn đã bị lừa rằng cứ nghĩ cho đủ thì đời sẽ an.

Sai.

Càng nghĩ, bạn càng mệt.

Càng phân tích, bạn càng mắc kẹt.

Càng cố hiểu cho xong, bạn càng không thoát.

* Sự thật khó nuốt không phải việc gì cũng cần giải quyết

Có những nỗi khổ không cần hiểu, không cần chữa, không cần thắng

Chỉ cần đi qua bạn không yếu vì bạn mệt, mà bạn chỉ đang tự hành hạ mình vì tin rằng mình phải mạnh.

Nếu hôm nay đời rất tệ hãy cho phép nó tệ, nhưng đừng biến nó thành bản án cho chính mình.

Không vướng bận không phải vì đời nhẹ, mà vì bạn đã thôi tin rằng mọi suy nghĩ đều là sự thật.

Nạn không cần trở thành phiên bản tốt hơn. Bạn chỉ cần ngừng tự đè nén mình xuống mỗi ngày.

CHA MẸ NUÔI CON ĐẶC BIỆT KHÔNG GỤC VÌ CON – MÀ CHA MẸ GỤC VÌ NGHĨ RẰNG MÌNH PHẢI CỨU HẾT

Bạn không chỉ lo cho con mà còn lo nếu tôi sai thì sao?

Nếu con không khá lên thì sao?

Nếu hôn nhân này tan thì sao?

Nếu tôi kiệt sức thì ai gánh?

Não bạn không nghỉ một phút nào.

Và rồi bạn tự trách sao mình yếu vậy, sao mình mệt hoài không hết

Không.

Bạn không yếu mà bạn đang bị quá tải thần kinh.

Cần hiểu sự thật của trị liệu con không cần một cha mẹ nghĩ 24/24, mà con cần một người lớn còn đủ năng lượng sống.

Hôn nhân không chết vì nghèo hay khó. Nó chết vì hai người cùng kiệt nhưng không ai được phép yếu.

Hãy nhớ, bạn không cần cứu con ngay, sửa chồng ngay, hiểu đời ngay.

Bạn cần dừng việc tự ép.

Nếu hôm nay bạn không làm được gì cho con, hãy ít nhất đừng làm tổn thương chính mình.

Con đường phục hồi không đi bằng lo lắng. Nó đi bằng một người lớn còn đứng được trong chính mình.

Bạn không chỉ chăm con mà bạn đang gánh tương lai, gánh lỗi lầm, gánh cả nỗi sợ mình là cha mẹ kém.

Não bạn không được nghỉ một phút nào, và đó là lý do bạn sụp.

Trong trị liệu, điều làm trẻ hồi phục không phải là phác đồ, mà là hệ thần kinh của người nuôi còn đủ an toàn.

Cha mẹ lo quá thì giọng nói gấp, ánh mắt căng, hơi thở nặng nề…trẻ hấp thụ toàn bộ.

Ép mình phải mạnh

Nghĩ rằng nghỉ là ích kỷ

Tin rằng buông là bỏ cuộc

Đây là tư duy tự sát chậm bằng trách nhiệm.

Hãy tự hỏi:

Người nuôi có còn ngủ được không?

Có còn thở sâu không?

Có còn là chính mình không?

Vì người lớn gãy thì mọi can thiệp đều vô nghĩa.

Nếu hôm nay bạn không làm được gì cho con, hãy ít nhất đừng làm tổn thương chính mình..

Con đường hồi phục không đi bằng lo lắng. Nó đi bằng một người lớn còn đứng được trong chính mình.

——–

Hãy nhớ không có giai đoạn nào não cho bạn yên nếu bạn còn tin rằng phải nghĩ cho ra thì đời mới ổn

Chúng ta kiệt sức không phải vì làm quá nhiều, mà vì không dám buông vai trò kiểm soát.

Não không sinh ra để cho bạn bình an mà nó sinh ra để so sánh, phòng thủ, dự đoán kịch bản xấu.

Nên càng sống có trách nhiệm, não càng chạy loạn. Nếu bạn đợi não yên rồi mới nghỉ, bạn sẽ chết vì kiệt trước khi được yên.

*Nghĩ nhiều không phải là sâu sắc:

Rất nhiều người tự hào tôi nghĩ xa, tôi lo trước, tôi không thể vô tư.

Nhưng trị liệu gọi đó là hệ thần kinh quá tải kéo dài mà không phải bạn sâu sắc.

Bạn đang bị căng thần kinh mãn tính.

*Đời tệ không đồng nghĩa bạn vô dụng:

Một ngày bạn không làm được gì không phải thất bại, không phải thụt lùi.

Đó là cơ thể đang xin bạn dừng lại để không sập.

*Không phản ứng cũng là một dạng tự do:

Không phải suy nghĩ nào cũng cần trả lời.

Không phải cảm xúc nào cũng cần xử lý ngay.

Không phản ứng là không tự đẩy mình xuống sâu hơn.

Nếu hôm nay bạn vẫn còn thở, vẫn còn đứng, dù rất mệt thì bạn chưa thua.

Đừng đợi đời êm mới cho mình quyền nhẹ.

Đừng đợi não yên mới cho mình quyền nghỉ.

Vì não sẽ không bao giờ tự yên nếu bạn còn tin rằng phải nghĩ cho ra thì đời mới ổn.

Bạn không cần gồng để đúng vai,nkhông cần mạnh để xứng đáng, không cần hiểu hết để được sống tiếp.

Chỉ cần đừng phản bội chính mình trong lúc chưa ổn.

Có những ngày, thắng lợi duy nhất là không tự đè mình xuống thêm.

Có những giai đoạn, dũng cảm nhất không phải là cố tiếp, mà là dám dừng lại mà không thấy mình vô dụng.

Đời có thể còn tệ.

Não có thể còn lo.

Nhưng bạn không cần chết trong cuộc chiến với chính mình.

Thực tế không phải bạn yếu mà bạn chỉ đang học cách buông vai trò kiểm soát để còn sống.

Và chỉ cần bạn còn sống đúng với mình, mọi thứ còn lại đều có đường đi tiếp.

Bài liên quan

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *