
Mỗi ngày chúng ta đều bước ra đường.
Có ngày gặp cơn gió mát khiến tâm hồn nhẹ tênh. Có ngày gặp cơn gió nóng làm lòng bức bối. Có khi gió gắt đến mức ta muốn trách người, trách đời. Nhưng dù gió thế nào, ta vẫn phải đi.
Cuộc sống không hứa cho ta điều kiện thuận lợi tuyệt đối. Nó chỉ đặt ta vào những hoàn cảnh khác nhau để bộc lộ nội lực thật sự.
Vì thế, câu hỏi quan trọng không phải là hôm nay gió gì đang thổi, mà là tâm trí ta đang đứng ở vị trí nào trước những cơn gió ấy.
Khi gặp thuận lợi, ta dễ thấy đời hiền hòa. Nhưng khi gặp trái ý, ta lại cảm thấy mọi thứ như chống lại mình.
Sự khác biệt không nằm ở hoàn cảnh, mà nằm ở cách ta diễn giải hoàn cảnh. Một lời nói khó nghe có thể chỉ là một ý kiến. Nhưng nếu ta giữ lại, suy diễn, phóng đại, nó sẽ trở thành vết xước trong tâm trí.
Nhiều người mệt mỏi không phải vì cuộc đời quá khắc nghiệt, mà vì họ gánh và gồng quá lâu. Gánh những lời người khác nói. Gồng lên để bảo vệ cái tôi. Giữ lại những điều trái tai như thể đó là trách nhiệm của mình.
Sự thật là không phải điều gì cũng đáng để giữ. Người trưởng thành về cảm xúc biết lọc: nghe nhưng không giữ hết, thấy nhưng không phản ứng ngay, bị chạm nhưng không để vết chạm thành vết thương.
Cuộc sống mỗi ngày đều có những điều không theo ý mình. Ở đâu cũng có khác biệt quan điểm, có người hợp và người không hợp. Nếu ta để từng ánh nhìn, từng câu nói làm mình gai mắt, nhíu mày, thở hắt, thì ta đang trao quyền điều khiển tâm trạng cho người khác. Buông không phải là yếu đuối. Buông là chọn bảo toàn năng lượng cho những điều xứng đáng hơn.
Có những ngày tinh thần lôi thôi, cảm xúc lếch thếch.
Mệt mỏi là thật. Nhưng mệt không đồng nghĩa với bỏ cuộc. Khi mệt, ta nghỉ để hồi phục, không phải để đầu hàng. Khi buồn, ta lắng lại để hiểu mình, không phải để oán trách. Khi gặp giông gió, ta học cách đứng vững thay vì tìm cách xóa bỏ hoàn cảnh.
Người bản lĩnh không tìm cách né gió. Họ học cách điều chỉnh cánh buồm. Nội lực không nằm ở việc đời không chạm tới mình, mà ở chỗ đời có chạm nhưng mình không vỡ.
Ra đường sẽ gặp gió, gặp giông, gặp những điều trái ý.
Đó là quy luật. Nhưng ta có quyền lựa chọn thái độ trước quy luật ấy.
Thay vì lôi thôi trong suy nghĩ, thay vì gồng mình với mọi va chạm, ta có thể chọn một cách đi khác: cứ đi, cứ đón, cứ chào. Ngẩng cao tâm trí và hít đầy an nhiên.
Vì cuối cùng, đường đời không phải con đường không có gió. Đường đời là hành trình ta đủ vững để bước tiếp giữa mọi cơn gió.
Tặng mọi người mấy vần thơ con cóc để đọc mỗi khi thấy căng nhé!
Đường ta, ta vẫn đi.
——–
Hôm nay ta đi ra đường
Gặp cơn gió mát tâm hồn thảnh thơi
Hôm nay ta cũng ra đường
Gặp cơn gió nóng thấy hồn khốn thay
Hôm nay ta lại ra đường
Gặp cơn gió gắt trách người dối gian
Hôm nay ta vẫn phải đi
Ra đường tiếp tục gặp luồng gió xiên
Liên miên ta gánh ta gồng
Nên buông hay giữ những điều trái tai
Mỗi ngày, mỗi đận, mỗi nơi
Đâu đâu cũng có khó theo ý cùng
Gai mắt, thở hắt, nhíu mày
Trông trời, trông đất cũng hoài phải đi…
Lôi thôi, lếch thếch tinh thần
Mệt nhoài thì bỏ nặng chi nỗi phiền…
Ra đường gặp gió, gặp giông
Cứ đi, cứ đón, cứ chào
Ngẩng cao tâm trí hít đầy an nhiên!