Menu Đóng

Kỹ năng sống – mọi bất ổn đều bắt đầu từ ta

Sự không dám nhìn thẳng vào nguyên nhân gốc từ chính mình chính là nguồn cơn của hầu hết mọi bất ổn mà con người đang tự tạo ra.

1. Con người dễ tức giận khi

Muốn mọi thứ phải theo ý mình nhưng không được.

So sánh và cảm thấy thua kém người khác.

Tin rằng mình đã cho đi, đã nỗ lực, nên xứng đáng được công nhận.

Bị chạm vào lòng tự ái, sĩ diện, hình ảnh cái tôi.

Tất cả đều quy về một điểm chung mong muốn cá nhân không được đáp ứng, nên cái tôi phải gào lên để khẳng định “Tôi đúng và người khác sai.”

2. Con người dễ khổ khi

Có vấn đề xảy ra nhưng không tìm cách giải quyết, chỉ miết mải đổ lỗi, biện hộ, ăn thua.

Có nỗi buồn nhỏ nhưng lại tìm người để bấu víu, khiến nỗi buồn phình to thành khổ đau.

Cần hành động thì trì hoãn, sợ hãi, luôn tự nhủ mình không làm được.

Muốn được thấu hiểu nhưng lại chỉ biết đòi hỏi.

Muốn thắng hơn là muốn hiểu, nên hiếu thắng đến mất lý trí.

Lúc chưa có thì cố xây, lúc có rồi lại chủ quan phá đổ.

Để bụng từng lời nói, từng ánh nhìn, tự giam mình trong ấm ức.

Gốc rễ vẫn là cái tôi được đặt quá cao, trong khi năng lực nội tâm chưa theo kịp,

khiến cảm xúc tiêu cực liên tục leo thang.

3. Con người dễ tiêu cực khi:

Tin rằng mình là số một và người khác bắt buộc phải công nhận.

Nghĩ quá nhiều về suy nghĩ, thái độ của người khác rồi tự diễn giải theo hướng bất lợi.

Không chấp nhận sự khác biệt quan điểm.

Không chịu nổi việc ai đó hơn mình, giỏi hơn, may mắn hơn.

Không rõ mình đang ở đâu nhưng lại luôn muốn hạ người khác xuống.

Sống trong kêu ca, phàn nàn, đổ lỗi.

Bắt người khác phải hiểu mình, phải đọc được mình nếu không thì thấy bất công.

Đây là thói quen nhìn đời một chiều theo cái tôi,

khiến con người mất cân bằng với những quy luật sống rất đơn giản.

*Cần nhớ những nghịch lý ta gặp mỗi ngày:

Người say không bao giờ nhận mình say.

Người gây lỗi không bao giờ thấy mình sai.

Người biện hộ không chấp nhận sự thật.

Người cố chấp không nhận mình cố chấp.

Người hiếu thắng thường là người thua nhiều nhất.

Người khao khát được công nhận lại ít được chú ý.

Người lười thường tin rằng mình đã rất nỗ lực.

Người trống rỗng bên trong lại hay muốn làm số một.

Người càng đòi hỏi càng ít khi có được.

Nên nếu có bất kỳ điều gì khiến ta khó chịu, hãy quay lại nhìn chính mình trước tiên.

*Không phải để tự trách,

mà để nhận ra rằng:

Phần lớn mọi thứ ổn hơn ta đang nghĩ.

Và an yên không nằm ở việc sửa người khác.

Mà nằm ở khả năng điều chỉnh chính mình.

An yên suy cho cùng chỉ đơn giản là vậy.

*Vì sao ta luôn thấy người khác làm mình khổ?

Không phải vì người khác tệ.

Mà vì ta đang đặt mong muốn của mình lên người khác.

Ta muốn họ phải hiểu ta, phải theo ý ta, phải công nhận ta

Nhưng đời không vận hành theo mong muốn cá nhân.

Khi đời không chiều nên cái tôi gào thét tức giận sinh ra.

*Cái tôi không được đáp ứng là nguồn cơn của mọi bất ổn

Con người chỉ thực sự đau khi muốn thắng hơn muốn hiểu. Muốn đúng hơn muốn yên. Muốn được công nhận hơn muốn trưởng thành

Khi cái tôi lớn hơn khả năng nội tâm, cảm xúc tiêu cực là điều không tránh khỏi.

*Vì sao càng biện hộ càng khổ?

Biện hộ giúp ta đỡ đau ngay lúc đó, nhưng khiến ta không bao giờ thoát ra được.

Không nhận lỗi thì không sửa

Không nhìn mình mà chỉ nhìn người

Không thay đổi nên lặp lại khổ đau

* Những nghịch lý đau nhưng thật

Người hiếu thắng hay thua

Người đòi hỏi nhiều thường chẳng có

Người muốn được công nhận thì hay bị lãng quên

Người lười lại tin rằng mình rất cố gắng

Vì họ không nhìn đúng chính mình.

* An yên bắt đầu từ đâu?

Không phải sửa người khác.

Không phải chứng minh mình đúng.

An yên bắt đầu từ việc dừng đổ lỗi và quay lại nhìn mình.

ĐIỀU CHỈNH CẢM XÚC VÀ CÁI TÔI

1/Tuần 1- Mục tiêu là cần thấy rõ mình đang khổ vì đâu

Nhận diện cơn tức giận khi tôi đang đòi gì?

So sánh xem tôi đang thấy mình thua ở đâu?

Nỗi khổ đến từ mong muốn hay từ thực tế?

Khi nào tôi hay biện hộ nhất?

Tôi hay đổ lỗi cho ai?

Tôi đang đặt mình quá cao hay quá thấp?

Viết lại 3 tình huống tôi từng phản ứng sai.

2/Tuần 2 – Mục tiêu giảm cái tôi và tăng năng lực nội tâm

Phân biệt Muốn và Cần

Thực hành dừng phản ứng 10 giây

Chuyển từ thắng sang hiểu

Buông đòi hỏi và tăng trách nhiệm

Thực hành thấu cảm không biện hộ

Nhận lỗi không tự hạ thấp

Đối diện sự thật không chống chế

3/Tuần 3 – Mục tiêu sống cân bằng và an yên thực tế

Xác định đúng vị trí của mình

Học cách không cần được công nhận

Buông so sánh

Làm việc nhỏ, đều và thực

Sống ít phán xét

Chấp nhận khác biệt

——

Bạn biết không, bạn không khổ vì người khác làm bạn buồn, mà vì bạn đang mong người khác phải hiểu mình theo cách mà mình muốn.

Khi bạn Muốn đúng/Muốn thắng/Muốn được công nhận

Mà không được bạn sẽ cáu, buồn. Cảm thấy bất công

Nhưng điều đó không có nghĩa là bạn yếu. Chỉ là bạn chưa biết cách điều khiển cảm xúc của mình.

Mạnh mẽ không phải là không buồn, mà là biết mình đang buồn vì điều gì.

Không ai có nghĩa vụ phải hiểu bạn .

Nhưng bạn có trách nhiệm hiểu chính mình.

Khi bạn thôi đòi hỏi,

khi bạn thôi so sánh,

khi bạn thôi cố chứng minh…

Bạn sẽ thấy cuộc sống nhẹ hơn rất nhiều.

Bài liên quan

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *