
Tâm lý khi người phụ nữ gào thét, bất cần, tiêu cực.
Thậm chí tiêm nhiễm tiêu cực cho con cái khi họ thấy bản thân không được người chồng yêu theo ý muốn của họ hoặc bị chồng coi thường
KHI TÌNH YÊU BỊ KHẮC KHOẢI
1. Khi Tình yêu không được đáp lại theo “kịch bản nội tâm”
Mỗi người phụ nữ có một kịch bản yêu đương riêng trong tiềm thức. Họ muốn được quan tâm, dịu dàng, bảo vệ, hoặc chia sẻ từng cảm xúc nhỏ nhặt.
Khi chồng yêu theo kiểu khác với khát khao của họ hoặc lạnh lùng, thực tế, vô tâm, gia trưởng thì họ thấy mình vô hình và dần hình thành cảm giác:
=> Chồng không cần mình
=> Mình không đủ quan trọng
=> Mình muốn gì thì chồng phải biết chứ
=> Chồng vô tâm
2. Nỗi đau bị “hạ giá trị” trong chính ngôi nhà của mình
Khi bị coi thường vì chồng chỉ trích, so sánh, bỏ bê, ngắt lời hoặc không lắng nghe họ thấy mình như một đồ vật vô dụng, chỉ còn vai trò “vợ” hay “mẹ” mà không còn là “người phụ nữ” từng được yêu.
Từ đó họ sống trong sự phẫn nộ lặng thầm rồi biến thành bùng nổ cảm xúc.
VÀ RỒI HỌ THAY ĐỔI
1. Gào thét – Đó là giọng nói của sự tuyệt vọng
Hành vi gào thét không đơn thuần là tức giận, mà là tuyệt vọng khi không thể giao tiếp được nữa.
Họ gào vì: Họ không được lắng nghe, họ đã cố đủ rồi, họ đang bị bỏ rơi, họ đang bị coi thường, họ muốn một người chồng quan tâm như họ muốn
Đôi khi, gào thét là nỗ lực cuối cùng để giành lại quyền được cảm nhận, được yêu, được công nhận.
2. Bất cần – Là khi tình yêu trở thành gánh nặng
Khi phụ nữ không còn tin mình có thể “chạm đến” trái tim người chồng, họ rơi vào chế độ tự vệ: bất cần, buông bỏ, hoặc sống như “đàn ông”.
Đó là chiếc mặt nạ cứng rắn che đi nỗi mềm yếu tổn thương bên trong: Tôi không cần ai cả.” nhưng thực chất là “Tôi đã đau quá nhiều.”
3. Tiêm nhiễm tiêu cực cho con – Đây là Hệ lụy của cơn đói tình cảm
Khi con là người duy nhất còn ở lại, họ vô thức trút những kỳ vọng, tổn thương, bức xúc lên con.
Họ có thể nói với con những điều như: Đừng giống bố mày.Đàn ông không ra gì. Sau này con đừng ngu như mẹ.”
Họ trút cơn tức giận đến phát điên bằng sự tự do nói Tiêm nhiễm nỗi đau, sự mất niềm tin và sợ yêu vào tâm hồn non nớt của trẻ mà không nhận ra.
TẠI SAO HỌ NHƯ VẬY
1. Tự ti bị kích hoạt: Cảm thấy không còn giá trị nữ tính, không xứng đáng để được yêu.
2. Giận dữ bị dồn nén: Không thể nói được nỗi đau bằng lý trí, đành nổ tung bằng cảm xúc.
3. Lòng ghen và so sánh: So sánh với các phụ nữ khác mà chồng đối xử tốt hơn, dẫn đến cay nghiệt.
4. Ám ảnh về thất bại: Cảm thấy hôn nhân là thất bại, bản thân là nỗi thất vọng nên tự trừng phạt mình bằng sự huỷ hoại nội tâm.
5. Cần kiểm soát cực độ: Khi không kiểm soát được tình yêu của chồng, họ chuyển sang kiểm soát con để lấp chỗ trống quyền lực.
HỌ ẢNH HƯỞNG LÊN CON CÁI
1. Gào thét, mắng chửi bố: Trẻ rối loạn hình ảnh người cha và giới tính.
2. Than thân trách phận: Trẻ học cách nhìn đời với màu xám, cảm thấy cuộc sống u ám.
3. Bơm tiêu cực về đàn ông: Trẻ gái sợ yêu, trẻ trai thấy mình tệ hại.
4. Bất cần, buông bỏ: Trẻ cảm thấy thiếu chỗ dựa, mất phương hướng giá trị.
5. Kéo con vào làm bạn tâm sự: Trẻ bị “trưởng thành sớm bất đắc dĩ” nên con mất tuổi thơ.
HỌ ĐÃ KHÔNG BIẾT LỐI RA NÊN HỦY HOẠI HÌNH TƯỢNG DÙ KHÔNG MUỐN
1. Họ từng hiền lành nhưng nỗi đau lặp đi lặp lại khiến họ biến dạng
Họ có thể từng bao dung, hy sinh, cố gắng đối thoại. Hoặc có thể họ vốn dĩ đã luôn ích kỷ và đòi hỏi.
Họ ra sao nhưng những mong muốn không được mang lại nen họ chọn sự cực đoan như một cách để sinh tồn.
2. Không có không gian an toàn để được lắng nghe
Xã hội không dạy họ cách xử lý tổn thương nội tâm lành mạnh, họ không có người lắng nghe trung tính mà chỉ có người phán xét hoặc bảo “chịu đựng đi”.
Vì thế, họ đổ vào con là những người duy nhất còn ở cạnh.
LỐI RA NẾU HỌ MUỐN HỒI PHỤC
1. Nhận diện tổn thương gốc Tự hỏi: Tôi đang đau vì điều gì thật sự? Tôi từng kỳ vọng điều gì từ chồng?
2 Học lại cách giao tiếp không bạo lực .Thay vì gào thét, học nói “Em/vợ thấy tổn thương khi anh/chồng không để tâm đến em.”
3. Tự Trị liệu tâm lý cá nhân bằng sự thay đổi tư duy nhận thức nhằm gỡ nút thắt từ bên trong: tự ti, kỳ vọng hão, hình ảnh bản thân méo mó.
4. Phục hồi vai trò làm mẹ lành mạnh khi tách biệt con khỏi vai trò “người gánh tổn thương”. Cho con một tuổi thơ đúng nghĩa.
5. Xây lại ranh giới trong mối quan hệ . Không còn cố gắng làm “người vợ hoàn hảo” để được yêu mà sống đúng bản sắc của người vợ trọng gia đình với nhiều thành viên cần quan tâm và được quan tâm mà không phải chỉ hai vợ chồng…
LÀM SAO ĐỂ KHÔNG TẠO TỔN THƯƠNG HÔN NHÂN
Người phụ nữ muốn không tổn thương phải bóc tách được khái niệm Tình yêu và sự quan tâm của người chồng
=> Khi Làm vợ khác với khi Là người yêu
=> Khi Làm mẹ khác với khi làm vợ mà chưa có con cái
=> Khi Làm con dâu khác với khi mới đang yêu
Có như vậy sẽ không phải khắc khoải khổ sở khao khát tình yêu cho chỉ riêng cảm xúc của mình.