
Nhà trường chỉ dạy kiến thức, không thể thay cha mẹ dạy con NHÂN CÁCH
Có một sự thật mà nhiều bố mẹ không muốn thừa nhận rằng con mình tốt hay tệ, trước tiên nằm ở cách mình dạy chứ không phải hoàn toàn tại nền giáo dục, và càng khó để chỉ tại xã hội.
Một bộ phận cha mẹ luôn dễ dàng đổ lỗi: Giáo dục xuống cấp nên con tôi hư. Xã hội đầy cám dỗ nên con tôi chệch hướng. Thầy cô không nghiêm nên con tôi học hành sa sút.
Nhưng ngay trong khi cha mẹ mải trách bên ngoài, thì con đã trượt dài từ chính những sai lầm nuôi dạy trong gia đình, nơi lẽ ra phải là gốc rễ, là cái nôi đầu tiên của Nhân cách, Nhận thức, Bản chất, Trách nhiệm, Thái độ sống.
1. Nhà trường không thể thay thế hoàn toàn cha mẹ để dạy con, và không bao giờ có thể
Trường học chỉ đảm nhiệm một phần cực nhỏ dạy chung kiến thức cho số đông.
Thầy cô không thể về nhà dạy từng đứa cách cư xử, theo từng đứa để sửa tính cách, quản từng đứa từng phút để chỉnh thái độ, can thiệp vào mọi vấn đề tâm lý trong gia đình, thay cha mẹ rèn trách nhiệm, kỷ luật, bản lĩnh.
Và quan trọng nhất không ai có trách nhiệm dạy RIÊNG con của bạn ngoại trừ chính bạn.
Thầy cô có thể truyền đạt, có thể hướng dẫn nhưng con không có nền tảng tự lập sẽ không biết học. Con không có thái độ sẽ không tiếp thu nổi. Con không có kỷ luật sẽ không theo nổi bất cứ môi trường nào. Con yếu tâm lý sẽ dễ gãy vỡ, dễ sập khi gặp áp lực. Nhà trường không cải tạo được những điều đó. Gia đình mới làm được.
2. Gia đình là trường đời thu nhỏ, nơi tạo ra bản chất thật của con
Thời nào cũng vậy, gốc của con luôn từ nhà mà ra.
Gia đình là nơi duy nhất có thể dạy con một cách cá thể hóa: Bản tính. Nhận thức và tư duy phân tích Tính cách, thói quen và kỷ luật Ý thức trách nhiệm. Tâm lý ổn định. Năng lực tự lập, tự học, tự xử lý vấn đề. Thái độ sống với người, với việc và với bản thân
Không trường học nào làm thay cha mẹ phần này.
Không xã hội nào chịu trách nhiệm nếu cha mẹ dung dưỡng sai.
3. Cha mẹ dạy thế nào thì con vận hành cuộc đời thế ấy
Nhiều bố mẹ không để ý rằng muốn con học giỏi hay chấp nhận con học tệ thì cũng là quyết định của cha mẹ
Một đứa trẻ có thể được thầy cô thúc, nhà trường nhắc nhở liên tục.
Nhưng nếu gia đình không rèn được thói quen học thì con sẽ không học. Nếu cha mẹ buông thì thầy cô không thể ép.
Nếu cha mẹ không đồng hành thì mọi cố gắng của giáo viên đều vô nghĩa.
4. Cha mẹ nuôi kiểu gì thì con ra trường là đúng kiểu đó
Nếu cha mẹ bao bọc thì con yếu đuối.
Nếu cha mẹ phục vụ thì con lười biếng, đòi hỏi.
Nếu nhà không có nguyên tắc thì con vô kỷ luật.
Nếu cha mẹ dễ dãi thì con ích kỷ, coi mình là trung tâm.
Nếu cha mẹ nóng nảy thì con dễ cáu bẳn, bạo lực.
Nếu cha mẹ cãi nhau thì con mất an toàn cảm xúc.
Thầy cô ở trường chỉ gặp con vài giờ mỗi ngày. Nên đối diện những thói quen từ nhà mang đến, giáo viên cũng đành bó tay.
Cha mẹ đòi trường học sửa lại những điều sai từ môi trường gia đình là không thực tế.
5. Sự thật cha mẹ cần chấp nhận để thay đổi từ gốc
Con hư, con yếu, con bướng, con thụ động, con vô trách nhiệm…Không phải tự nhiên mà có.
Đó là kết quả của quá trình hình thành từ chính cha mẹ trước khi con đến với trường học và xã hội.
Xã hội chỉ làm con bộc lộ rõ hơn cái nền từ gia đình.
Nên đừng đổ lỗi xa cho Trường học không tốt, xã hội phức tạp, bạn bè xấu.
Bởi bạn bè xấu không làm hư đứa trẻ có nền tốt.Xã hội phức tạp không làm lệch đứa trẻ có bản lĩnh. Áp lực học tập không đánh gãy đứa trẻ có tâm lý mạnh. Trách nhiệm lớn nhất vẫn thuộc về cha mẹ, từ những điều nhỏ nhất.
Vì vậy, cần chấp nhận rằng gia đình phải là nơi dạy TRƯỜNG ĐỜI đầu tiên cho con.
Nhà trường chỉ dạy kiến thức chứ không thể dạy nhân cách, không thể sửa sai từ gia đình.
Nếu cha mẹ muốn con mạnh mẽ, biết tự học, biết tự lập, biết ứng xử, biết sống có trách nhiệm…thì phải dạy ngay trong từng sinh hoạt hằng ngày.
Dạy và rèn cho con từng cách con ăn, ở, giao tiếp cư xử. Cách con phản ứng với mâu thuẫn. Cách con chịu trách nhiệm với hành vi. Cách con quản lý cảm xúc. Cách con đối diện thất bại. Cách con độc lập trong học và trong sống.
Giáo dục nhân cách trẻ không phải là chuyện của riêng nhà trường. Nó là câu chuyện của CHA MẸ trước và nhiều hơn tất cả.
Và nếu bố mẹ không dạy từ sớm, thì chờ đến lúc thầy cô phát hiện ra, rất tiếc…Con đã lệch lâu rồi.
Nhiều cha mẹ vô thức kỳ vọng quá mức vào thầy cô (Cô phải dạy con lễ phép hơn. Thầy phải rèn con chăm hơn.Nhà trường phải sửa tính cho cháu.)
Nhưng xin nhớ thầy cô chỉ gặp con vài giờ/ngày. Nhà trường dạy số đông, không thể cá thể hóa từng đứa. Giáo viên không thể theo con về nhà để sửa nết, chỉnh hành vi, rèn kỷ luật. Không ai có trách nhiệm dạy RIÊNG con … ngoại trừ chính cha mẹ.
Con không có nền tảng tự lập ở nhà sẽ không biết tự lập học. Con không có thái độ tốt sẽ không tiếp thu nổi điều tốt. Con vô kỷ luật ở nhà sẽ không theo nổi môi trường nào đúng mực. Con yếu tâm lý từ ở nhà sẽ dễ gãy khi gặp áp lực nơi khác.
Nhà trường không thể xây lại cái nền mà gia đình không tạo.
Mọi sự phát triển của con đều phản chiếu cách cha mẹ vận hành.
Vì vậy, bố mẹ thời nay cần tỉnh táo rằng: Gia đình mới là nơi dạy TRƯỜNG ĐỜI đầu tiên cho con. Nhà trường chỉ dạy kiến thức, không dạy được nhân cách và không thể sửa con thay cha mẹ.
Muốn con biết tự học thì phải rèn từ nhà.
Muốn con biết tự lập thì phải giao việc và giao quyền.
Muốn con biết cư xử thì phải dạy bằng chính cách cha mẹ cư xử.
Muốn con bản lĩnh thì phải để con trải nghiệm khó khăn.
Muốn con sống có trách nhiệm thì phải để con chịu trách nhiệm.
Những bài học ấy không nằm trong sách giáo khoa.
Nó nằm trong bữa cơm gia đình.
Trong cách cha mẹ giải quyết mâu thuẫn.
Trong thái độ sống cha mẹ thể hiện mỗi ngày.
Bố mẹ đang giữ trong tay ngôi trường đời đầu tiên của con. Đừng phó mặc. Đừng đổ lỗi. Đừng chờ trường học sửa lại những điều đáng lẽ gia đình phải làm từ sớm.
Hãy dạy con ngay trong từng sinh hoạt nhỏ nhất, mỗi ngày. Vì chỉ cần chờ thêm một vài năm nữa thôi…Con không còn dễ uốn như bây giờ nữa.
Nuôi đúng, dạy đúng phải từ nhà. Đó là món quà lớn nhất bố mẹ có thể trao cho con.