
Vì sao con trẻ ngày nay bị ám thị lệch giới tính nhiều và đâu là gốc tổn thương thật sự bên trong con.
Khi giới tính của con bị mạng xã hội định nghĩa lại…
Có những đứa trẻ mới 12 đến13 tuổi đã đứng trước gương và hỏi chính mình:
Không biết mình là ai nữa…
Con nghĩ con không phải là con gái đâu…
Con thấy con giống họ hơn, những người phi giới tính, tự do, chẳng cần bị ép buộc là ai.
Và điều khiến nhiều cha mẹ hoang mang là con không bị ai dạy điều đó, chỉ nhìn mạng, xem clip, nghe nhạc, đọc bình luận… rồi tự tin rằng mình đang thức tỉnh bản dạng.
Nhưng sự thật là phần lớn các con không lệch giới tính thật, mà bị ám thị giới tính.
Nghĩa là con đang bị chi phối bởi hình ảnh, cảm xúc và tổn thương chưa được chữa, chứ không phải bởi bản dạng sinh học của mình.
1. Khi cảm xúc bị ám thị, não con sao chép năng lượng sai
Não bộ tuổi dậy thì là não cảm xúc nhiều hơn lý trí.
Con thấy ai được tung hô, con sẽ dễ muốn giống người đó.
Con thấy ai được công nhận, con sẽ tin rằng chắc họ đúng.
Ngày nay, mạng xã hội tràn ngập hình ảnh nam giả nữ, nữ giả nam để gây chú ý. Idol được khen là phi giới tính, hiện đại, vượt chuẩn mực.
Những câu slogan đầy cảm xúc như “Hãy là chính mình, dù khác biệt…”
Và thế là, não non trẻ của con không kịp nhận ra ranh giới giữa thật và ảo, giữa khác biệt là tự do nên mất gốc bản sắc.
Con nhiễm năng lượng cảm xúc trước khi hiểu giá trị thật, và bắt đầu tin rằng chắc mình cũng như thế, chắc giới tính của mình khác.
Đó chính là ám thị cảm xúc và là khởi đầu của sự lệch bản dạng tạm thời.
2. Khi nhận thức chưa đến nơi, con nhầm lẫn giữa bản sắc và cảm xúc
Một đứa trẻ chưa đủ nhận thức tâm lý sẽ rất dễ đánh đồng cảm xúc tạm thời với chân lý bản dạng.
Chỉ cần một người cùng giới an ủi, thấu hiểu, yêu thương thì con có thể nghĩ chắc mình thích người cùng giới.
Hoặc khi con thấy idol phi giới tính tỏa sáng, được yêu mến con nghĩ “Mình cũng muốn là người như thế”
Nhưng con không hiểu rằng đó là cảm xúc tạm thời. Không phải bản dạng thật và gọi hiện tượng này là sai nhãn bản sắc do ám thị cảm xúc chưa được lý trí hóa.
Con chưa kịp trải qua hành trình hiểu chính mình đã gán cho bản thân một chiếc nhãn mà xã hội đang cổ vũ.
3. Nhưng sâu bên trong, có thể là những vết thương chưa được chữa
Không phải con bị mạng đánh cắp giới tính mà là vì bên trong con đã có những vết thương khiến con mất kết nối với chính mình.
Nên mạng chỉ là chìa khóa mở ổ khóa tổn thương.
*Tổn thương từ chính bản thân con:
Con từng bị chê bai, từng thấy mình không đủ đẹp, không đủ mạnh, không đủ đáng yêu.
Con lớn lên trong sự so sánh, phủ định, thiếu được nhìn nhận.
Và con tin nếu con không là con, có lẽ con sẽ bớt bị chê bai hơn.
Đó là gốc của tổn thương bản thể khiến con tìm cách trở thành lai đó khác.
*Tổn thương từ cha mẹ:
Cha mẹ nào chẳng thương con, nhưng nhiều người lại vô thức gieo sai (Con trai gì mà yếu đuối thế!. Con gái gì mà không biết dịu dàng hả?. Con trai mà khóc như con gái à?..).
Những câu nói đó đánh thẳng vào giới tính gốc của con.
Con dần ghét chính giới tính của mình, và tin rằng nếu đổi khác con sẽ được công nhận hơn.
*Tổn thương từ bạn bè, trường lớp, xã hội:
Con bị chê khác biệt, bị cô lập hoặc bị trêu chọc.
Khi không tìm thấy nơi thuộc về, con dễ bị cuốn vào nhóm phi giới tính, nơi mọi người được gọi là tự do, không phán xét.
Con thấy an toàn ở đó, và đồng hóa bản sắc ấy như bến đỗ tâm lý.
Đó không phải là khác biệt thật, mà là nỗ lực tìm nơi trú ẩn khỏi tổn thương.
*Khi người lớn sợ định hướng, ám thị càng mạnh hơn:
Nhiều cha mẹ và giáo viên ngại nói về giới tính, vì sợ bị cho là kỳ thị hoặc can thiệp tự do của con.
Truyền thông lại tô hồng phi giới tính như một chuẩn mực mới.
Nhà trường thì né để không bị rắc rối.
Vì vậy, xã hội đang nhân danh tôn trọng khác biệt, nhưng lại gieo ám thị khác biệt cho những tâm hồn chưa đủ trí tuệ để hiểu khác biệt là gì.
Khi không có chuẩn, con không có gốc.
Khi không có gốc, con trôi theo đám đông.
Và khi con trôi, mọi ám thị đều có thể chiếm chỗ trong tâm trí non nớt ấy.
Vì vậy, hướng đi đúng không phải sửa giới, mà là chữa tổn thương.
Không ai lệch giới tính thật chỉ vì cảm xúc, mà lệch vì tổn thương chưa được chữa và vì môi trường ám thị sai.
4. Vì vậy, thay vì sợ hãi, cha mẹ cần trị liệu lại gốc cảm xúc cho con:
Hạn chế hình ảnh ám thị: Giúp con học cách chọn nội dung, phân biệt đâu là định hướng sai và đâu là giá trị thật. Không cấm đoán cực đoan, mà dạy con nhìn mạng bằng lý trí.
*Trị liệu cảm xúc và hình ảnh bản thân:
Đồng hành cùng con, giúp con đối diện tổn thương, nhìn lại giá trị giới tính của mình.
Hỏi con xem Con ghét phần nào của mình?, Ai từng khiến con thấy mình không đủ?.
Chính lúc con nói ra được là lúc ám thị mất quyền lực.
*Khôi phục hình mẫu giới tính lành mạnh trong nhà:
Người cha sống bản lĩnh nhưng không độc đoán.
Người mẹ dịu dàng nhưng không yếu đuối.
Khi con thấy nam tính và nữ tính đều có giá trị tốt, con tự tin quay về giới tính thật của mình.
*Giáo dục giới tính lành mạnh và phân biệt khái niệm:
Giúp con hiểu giới tính sinh học là điều con sinh ra.
Bản dạng giới là cảm nhận bên trong.
Xu hướng tính dục là người con bị thu hút.
Bản sắc cá nhân là nhân cách con xây dựng.
Và rằng không phải cứ dao động cảm xúc là phải đổi giới.
*Hãy giúp con trở lại làm một đứa trẻ lành:
Khi con cảm thấy mình bị lạc giới tính, đừng vội sửa con hãy nhìn xem ai đã làm con tổn thương đến mức không muốn là chính mình nữa.
Lệch giới tính không đáng sợ bằng lệch niềm tin vào bản thân.
Nếu cha mẹ biết chữa lành gốc tổn thương, dạy con hiểu và yêu giới tính của mình như một phần quý giá,
thì con sẽ tự quay về bản thể cân bằng, không cần mạng định nghĩa, không cần đám đông vỗ tay.
Hãy nhớ Trẻ không cần bị la mắng vì bị lệch giới, trẻ cần được hiểu vì sao con phải đổi khác để không bị tổn thương nữa.