
Bạn mệt mỏi vì bạn đang tự đòi hỏi chính mình quá nhiều.
Có một sự thật đau nhưng đúng là dra phần sự mệt mỏi, hoang mang, thậm chí bấn loạn mà bạn đang chịu không phải do đời làm khó bạn mà do chính bạn đang làm khó mình.
Bạn tự đặt lên vai mình những mong muốn, những tiêu chuẩn, những kịch bản phải như thế, không được phép khác đi.
Và mỗi khi thực tế lệch khỏi những gì bạn muốn, bạn chìm vào thất vọng, sợ hãi, tự trách, rồi kiệt quệ.
Muốn thoát ra, không ai giúp được bạn ngoài chính bạn mà bằng cách nhận diện, từ bỏ hoặc buông bớt những đòi hỏi sai lầm ấy.
1. Mong muốn và đòi hỏi hai dòng năng lượng trái ngược
Mong muốn là điều tự nhiên của con người. Nó tạo động lực.
Nhưng khi mong muốn bị biến dạng thành đòi hỏi, nó ngay lập tức tạo áp lực:
Tôi phải thành công.
Người ta phải hiểu tôi.
Tôi phải sống đúng như lý tưởng của mình.
Đòi hỏi là mong muốn mang tính tuyệt đối không được sai lệch.
Và khi đời không chiều theo ý bạn thì cảm xúc sụp đổ, tâm trí hỗn loạn.
Lặp đi lặp lại các câu phải, nhất định, không được phép.
Mất ngủ vì nghĩ mãi về điều chưa đạt.
Dễ nổi giận hoặc tê liệt trước tình huống không theo ý mình.
Bị ám ảnh bởi cảm giác không đủ, không đúng, không kịp.
Bạn không mệt vì việc khó.
Bạn mệt vì bạn đòi mọi thứ phải đơn giản và hoàn hảo.
2. Đòi hỏi trong suy nghĩ là thứ bào mòn âm thầm nhất
Nhiều người nghĩ chỉ mong muốn vật chất mới gây áp lực.
Không!
Cả mong muốn thay đổi suy nghĩ, cảm xúc của chính mình cũng có thể khiến bạn kiệt sức:
Mình phải bình tĩnh.
Mình không được tiêu cực.
Mình phải luôn mạnh mẽ.
Khi bạn ép mình phải nghĩ và phải cảm theo khuôn mẫu lý tưởng, bạn đang tự phán xét chính mình liên tục, tàn nhẫn, không có hồi kết.
Hậu quả: Tự soi xét đến mức mệt mỏi tâm lý. Luôn cảm thấy mình sai, dở, yếu, Suy nghĩ loạn, cảm xúc rối, tự ti tăng mạnh.
Bạn không bị tổn thương bởi suy nghĩ xấu. Bạn bị tổn thương vì bạn kết án bản thân khi có suy nghĩ đó.
3. Nỗi sợ mất mát là mầm gốc của hoảng loạn
Khi bạn bám vào điều gì quá chặt thì bạn mặc nhiên sống trong sợ hãi mất nó:
Sợ mất tình yêu
Sợ mất danh tiếng
Sợ mất việc
Sợ mất hình ảnh hoàn hảo
Nỗi sợ này kích hoạt hệ thần kinh cảnh báo liên tục. Bạn đánh mất sự linh hoạt, đánh mất lý trí, và phản ứng thái quá.
Ví dụ thực tế: Người mẹ sợ mất lòng con → nói gì cũng dè dặt → con lấn lướt → mối quan hệ căng thẳng. Người sợ mất thể diện → né trách nhiệm → không dám thử → tự kìm hãm phát triển.
Bạn càng bám, bạn càng mất. Bạn càng sợ, bạn càng dễ rơi.
4. Buông bỏ không phải bỏ mục tiêu, mà bỏ sự cứng nhắc
Từ bỏ tham vọng không bao giờ là lời khuyên đúng.
Điều bạn cần từ bỏ là sự đòi hỏi tuyệt đối.
Giữ mục tiêu là sống có định hướng. Buông thao túng kết quả là sống có trí tuệ.
Nguyên tắc cốt lõi: Giữ mục tiêu, buông áp lực kết quả. Giữ động lực, buông tiêu chuẩn hoàn hảo. Giữ nỗ lực, buông kỳ vọng người khác phải theo ý mình.
Buông không phải yếu, buông là biết mình mạnh ở đâu và không cần kiểm soát tất cả.
5. Kỹ thuật giúp bạn buông bớt một cách thực tế
Dưới đây là các bước thực hành có thể làm ngay, không triết lý, không mơ hồ:
Bước 1. Viết ra các mong muốn đang khiến bạn căng thẳng. Ghi 3 đến 5 điều khiến bạn nặng đầu nhất. Bên cạnh ghi rõ: muốn hay phải.
Bước 2. Hỏi: Nếu điều này không xảy ra, cuộc đời có sụp không? Ghi ra (Điều tồi tệ nhất?. Xác suất nó xảy ra?. Nếu xảy ra, mình có sống nổi không?). Thường câu trả lời là có thể sống được. Nhận thức này giúp giảm 70% lo sợ.
Bước 3. Chuyển mệnh lệnh sang lựa chọn Đổi “Tôi phải…” → “Tôi chọn…”. “Tôi không được phép…” → “Tôi có thể… nhưng tôi sẽ điều chỉnh”. Từ “chọn” làm não giảm căng thẳng, tăng chủ động.
Bước 4. Bài tập buông nhỏ nhưng hiệu quả
Thả bóng tưởng tượng mong muốn là quả bóng. Hít vào thở ra và thả nó lên trời.
Thử nghiệm an toàn 1 việc nhỏ bạn không kiểm soát và bạn vẫn ổn.
Một ngày 5 phút đủ để não học cách không kiểm soát quá mức.
Bước 5. Chuyển trọng tâm từ kết quả sang giá trị. Hỏi “Đâu là giá trị cốt lõi mình muốn sống đúng?”. (Ví dụ: bình an, tử tế, trung thực, khỏe mạnh.).nKhi đặt đời mình vào giá trị thay vì kết quả, bạn sẽ bớt chao đảo.
Bước 6. Kết hợp chánh niệm và thư giãn cơ thể. Luyện 5 phút chú ý hơi thở + 3 phút giãn cơ từng vùng. Cơ thể thả, đầu mới thả. Muốn buông tâm, phải bắt đầu từ thân.
Khi nào bạn cần trợ giúp chuyên sâu: Khi bấn loạn liên tục trên 2 tuần. Khi mất ngủ kéo dài. Khi suy nghĩ tiêu cực tự tấn công bạn không kiểm soát. Khi quá khứ bị kích hoạt mạnh khiến hiện tại méo mó. Khi đó, vấn đề không còn là buông nữa mà là cần gỡ các gốc rễ tâm lý.
Thực tế, Bạn không mệt vì cuộc đời khó. Bạn mệt vì bạn đang cố bắt đời phải dễ theo ý mình.
Bạn không bấn loạn vì mất mát. Bạn bấn loạn vì bạn bám chặt quá mức vào điều bạn sợ mất.
Buông không phải đầu hàng.
Buông là cách bạn trở lại làm chủ chính mình.
Và khi bạn buông đúng thứ cần buông bạn sẽ thấy bình yên hóa ra không ở ngoài đời…mà bình yên ở ngay trong những gì bạn không còn đòi hỏi.
Với các bạn trẻ hiện đại càng phải hiểu rằng cuộc sống thực tế, không ngọt, không chiều cảm xúc, nhưng đủ để chạm và đánh thức nhận thức.
VẬY NÊN ĐỪNG TỰ BIẾN MÌNH THÀNH NẠN NHÂN CỦA CHÍNH NHỮNG ĐÒI HỎI PHI THỰC TẾ
Giới trẻ bây giờ không thiếu thông minh, tài năng, cơ hội.
Nhưng thế hệ này đang mệt mỏi hơn bất cứ thế hệ nào trước đây và phần lớn không phải vì xã hội hay gia đình quá khắt khe, mà vì:
Bạn tự đặt lên mình những đòi hỏi vượt quá năng lực, vượt quá thời điểm, vượt quá hiện thực.
1. Bạn muốn mọi thứ đến nhanh nhưng chính sự nôn nóng đang phá nát bạn
Nhiều bạn trẻ chỉ mới 18 đến 25 tuổi nhưng đòi phải thành công sớm, phải có thu nhập cao, phải độc lập tài chính, phải có tình yêu lý tưởng, phải có cuộc sống đẹp như Instagram.
Nhưng bạn quên mất 20 tuổi là tuổi học mà không phải tuổi khoe. 25 tuổi là tuổi xây mà không phải tuổi hưởng.
Bạn mệt không phải vì bạn yếu.Bạn mệt vì bạn đòi cuộc đời đến quá sớm.
2. Bạn so sánh cuộc đời mình với highlight của người khác rồi tự làm mình tự ti
Bạn lướt mạng xã hội và thấy tất cả thành công, hạnh phúc, tự do, giàu có, trải nghiệm. Bạn không biết rằng đó là ảnh chọn lọc của họ nhưng là nỗi tự giày vò của bạn.
Giới trẻ bây giờ mệt vì không biết phân biệt thứ người ta đăng với thứ người ta sống.
Bạn đang so cái gian nan của mình với cái hào nhoáng của người khác thì làm sao bạn không kiệt sức?
3. Bạn đòi người khác phải hiểu mình nhưng bạn lại chưa hiểu nổi chính bạn
Nhiều bạn trách: Không ai hiểu tôi. Không ai lắng nghe tôi. Tôi bị ép, tôi bị áp lực.
Nhưng thử hỏi: Bạn hiểu chính mình được bao nhiêu?. Bạn biết mình muốn gì thật sự?. Bạn biết mình mạnh gì, yếu gì?. Bạn đã từng ngồi lại đối diện với chính mình bao giờ chưa?
Nếu chưa, thì việc người khác không hiểu bạn là bình thường. Không phải họ tệ mà là bạn chưa rõ bạn.
4. Bạn muốn tự do, nhưng lại sợ trách nhiệm
Giới trẻ nói nhiều về tự do, sống thật, sống cho mình
Nhưng tự do mà không đi cùng trách nhiệm thì chỉ là ủy mị.
Sống thật mà không chịu sửa cái dở thì chỉ là bao biện.
Sống cho mình mà thiếu kỷ luật thì chỉ là buông thả.
Bạn mệt vì bạn chạy theo tự do lý tưởng.
Bạn bấn loạn vì bạn né tránh trách nhiệm thực tế.
5. Bạn quá sợ thất bại nên bạn không dám bắt đầu
Bạn muốn thành công nhưng lại sợ bị chê, bị xấu hổ, bị sai, bị từ chối
Trong khi: Thành công không sinh ra từ tự tin. Thành công sinh ra từ dám làm khi chưa tự tin.
Thất bại không giết được bạn. Chỉ có sự né tránh mới giết chết tương lai bạn.
6. Bạn muốn người yêu hoàn hảo trong khi chính bạn chưa hoàn thiện nổi bản thân
Nhiều bạn trẻ đau khổ trong yêu đương vì mong đợi sai muốn người yêu phải hiểu, phải nhắn tin đều, phải đoán được cảm xúc, phải chiều theo nhu cầu, phải luôn đúng giờ, đúng lời và đúng ý
Nhưng bạn lại chưa quản lý nổi cảm xúc của mình, chưa biết giao tiếp rõ ràng, chưa học cách bình tĩnh khi căng thẳng
Bạn không sai khi muốn được yêu thương.
Bạn chỉ sai khi đòi hỏi tình yêu chữa lành những thứ bạn chưa tự chữa.
7. Bạn đang sống trong thời đại mong muốn vô hạn nhưng khả năng hữu hạn
Đây là sự thật nghiêm khắc nhất khi khả năng của bạn hiện tại không theo kịp mong muốn của bạn.
Và thay vì nâng khả năng, xây năng lực, học kỹ năng, rèn kỷ luật
Bạn lại than, lo, trách, nản, so, bỏ
Giới trẻ kiệt sức không phải vì thiếu tiềm năng.
Mà vì thiếu kiên trì nâng chất lượng bản thân.
Nếu bạn không học buông bớt các đòi hỏi phi thực tế,
cuộc đời sẽ dạy bạn bằng nỗi đau từng chút một.
Nếu bạn không điều chỉnh kỳ vọng, bạn sẽ mãi sống trong cảm giác thất bại dù đang rất tiềm năng.
Nếu bạn không chịu đối diện với chính mình, bạn sẽ sống cả đời trong bức xúc, so sánh và tự giày vò.
Tỉnh lại trước khi quá muộn.
Bạn còn trẻ.
Bạn còn cơ hội.
Bạn còn thời gian.
Đừng để sự nôn nóng, so sánh và đòi hỏi sai giết chết tuổi trẻ của bạn.
ĐỪNG ĐỂ CHÍNH MÌNH TRỞ THÀNH NGUYÊN NHÂN LÀM CON MỆT MỎI
Cha mẹ luôn tin rằng mình yêu con vô điều kiện. Nhưng thực tế, rất nhiều sự mệt mỏi của con lại đến từ những đòi hỏi vô hình mà chính cha mẹ áp lên con, nhưng không hề nhận ra.
1. Cha mẹ luôn mong con theo ý mình dù đó không phải là cuộc đời của con
Cha mẹ muốn:
Con học giỏi theo tiêu chuẩn cha mẹ thích, không phải khả năng con có.
Con sống đúng “mẫu hình” cha mẹ mơ ước, nhưng hoàn toàn bỏ quên cái tôi của con.
Con phải biết nghe lời tuyệt đối, nhưng lại quên mất rằng nghe lời không phải là dấu hiệu của trưởng thành, mà là dấu hiệu của sự tê liệt nội tâm.
Rất nhiều đứa trẻ mệt mỏi, không phải do học nhiều mà do phải sống trong một cái khuôn không khít với linh hồn của chúng.
Cha mẹ hãy nhớ: Muốn điều gì càng nhiều, thất vọng càng lớn. Và trẻ chính là người chịu hệ quả đầu tiên.
2. Cha mẹ đòi hỏi con phải mạnh mẽ thay cho chính sự yếu đuối của cha mẹ
Nhiều cha mẹ không kiểm soát được cảm xúc, nhưng lại bắt con phải:
Bình tĩnh.
Ngoan.
Biết điều.
Chịu đựng.
Không cãi.
Không được sai.
Đứa trẻ nào cũng có giới hạn cảm xúc. Nhưng khi cha mẹ không chấp nhận sự yếu đuối của con, bắt con lớn lên ngay lập tức, chính cha mẹ đã ép con phải trưởng thành trước tuổi điều nguy hiểm nhất trong tâm lý trẻ.
Đứa trẻ bị bắt lớn quá sớm… sẽ không thể lớn trọn vẹn khi trưởng thành.
3. Cha mẹ muốn kiểm soát để yên tâm nhưng vô tình biến con thành người sống sợ hãi
Cha mẹ hay nghĩ “Mình làm vậy để tốt cho con.”. Nhưng sự kiểm soát quá mức lại khiến con:
Sợ sai nên dẫn đến né tránh cuộc đời.
Sợ bị la nên dẫn đến nói dối.
Sợ bị thất vọng nên dẫn đến che giấu bản thân thật.
Sợ bị so sánh nên dẫn đến tự ti và tổn thương nhân cách.
Một đứa trẻ lớn lên bằng nỗi sợ thì tương lai chỉ toàn sự phòng vệ.
Đó không phải là tính cách của con mà đó là sản phẩm của sự kiểm soát.
4. Cha mẹ đòi hỏi quá nhiều nhưng lại cho con quá ít sự lắng nghe
Một nghịch lý đau lòng:
Cha mẹ nói rất nhiều..nhưng lắng nghe rất ít.
Góp ý rất nhiều…nhưng thấu hiểu rất ít.
Muốn con giỏi…nhưng không đầu tư đủ thời gian để hiểu con đang “đau” ở đâu.
Khi cha mẹ chỉ tập trung vào mong muốn của mình, mà không nhìn thấy sự khủng hoảng bên trong con.
Thì Con sẽ rối loạn cảm xúc. Con sẽ yếu năng lực tự chủ. Con sẽ mất định hướng sống. Và cha mẹ lại tiếp tục hỏi “Sao con bất ổn như vậy?”
Vì con đã cố gắng nhiều hơn cha mẹ tưởng nhưng cố gắng trong im lặng.
5. Cha mẹ nghĩ mình đang hy sinh cho con nhưng thực ra lại đang bắt con trả giá cho kỳ vọng của mình
Hy sinh của cha mẹ là thật.
Nhưng kỳ vọng của cha mẹ cũng nặng như đá tảng đè lên lồng ngực con.
Có những đứa trẻ: Mệt mỏi vì học nhưng không dám nghỉ. Buồn nhưng không dám nói. Bị áp lực nhưng phải giả vờ ổn. Tổn thương nhưng luôn cười cho cha mẹ yên tâm.
Đó không phải là sự trưởng thành. Đó là sự bóp nghẹt cảm xúc.
Một đứa trẻ ngoan im lặng chưa chắc là đứa trẻ bình yên.
Rất nhiều trường hợp trị liệu cho thấy càng ngoan thì càng dễ tổn thương sâu.
Nếu cha mẹ: Bớt đòi hỏi. Bớt mong con theo ý mình. Bớt áp tiêu chuẩn lên con. Bớt kiểm soát…
Thay vào đó: Lắng nghe nhiều hơn. Tôn trọng con nhiều hơn. Hiểu con đúng bản chất. Hỗ trợ thay vì áp đặt. Thì con không chỉ bớt mệt mỏi mà còn có cơ hội trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình, không phải phiên bản cha mẹ mong muốn.
ĐỎI HỎI TRONG MỐI QUAN HỆ XÃ HỘI – SỰ TỰ KHỔ
1. Bạn đau vì xã hội không sai mà vì bạn kỳ vọng quá nhiều vào người khác
Bạn mong người khác hiểu bạn, đối xử công bằng, trân trọng bạn, sống tử tế như bạn nghĩ, biết điều như bạn muốn…
Nhưng sự thật: Người ta sống theo cơ chế sống của họ không phải theo mong muốn của bạn.
Người ta tốt đó là lựa chọn của họ.
Người ta tệ đó là bản chất của họ.
Bạn tổn thương đó là do bạn đã trao họ quyền ảnh hưởng lên cảm xúc của mình.
2. Xã hội không làm bạn mệt mà sự cả tin của bạn mới làm bạn mệt
Bạn tin ai đó là thật lòng thì bạn thất vọng.
Bạn nghĩ ai đó sẽ giúp mình thì bạn hụt hẫng.
Bạn nghĩ người khác nghĩ tốt về bạn thì bạn tự tổn thương.
Không phải xã hội tệ.Mà là bạn không phân biệt được ai cần tin, ai chỉ nên lịch sự.
Quy tắc sống: Tốt bụng nhưng không ngây thơ. Tử tế nhưng có ranh giới. Chân thành nhưng biết bảo vệ mình.
3. Không ai bắt buộc phải đối xử tốt với bạn vì đó là sự thật phũ nhưng cứu bạn khỏi ảo tưởng
Trong mối quan hệ xã hội, không ai mang trách nhiệm hiểu bạn, hy sinh vì bạn, chiều theo cảm xúc của bạn, giải thích rõ ràng cho bạn, ưu tiên bạn trong muôn vàn thứ của họ.
Họ chọn làm hay không, chọn làm hay tùy vào giá trị họ đặt lên bạn.
Chấp nhận điều này thì bạn bớt ảo tưởng, bớt đau, bớt mệt và bớt thất vọng.
4. Bạn thất bại trong giao tiếp vì nói quá nhiều cái TÔI và quá ít cái CHUNG
Nhiều người khiến xã hội tránh xa vì phản ứng bộc phát, nói chuyện chỉ xoay quanh bản thân, thích giảng đạo người khác, hay phán xét, thích hơn thua, không biết lắng nghe.
Giao tiếp là kỹ năng, không phải bản năng.Ai không học thì người đó sẽ trả giá bằng cô đơn.
5. Bạn bị tổn thương vì cho người ta quá nhiều quyền trên cảm xúc của mình
Người ta khen thì bạn vui.
Người ta chê thì bạn đau.
Người ta không nhắn tin thì bạn lo.
Người ta không quan tâm thì bạn buồn.
Bạn đang trao chìa khóa cảm xúc của mình cho xã hội.
Và xã hội thì đầy người vô tâm, bận rộn, ích kỷ, thậm chí lãnh cảm.
Đừng đặt cảm xúc vào tay người khác vì họ không đủ trách nhiệm để giữ nó.
6. Bạn bị kéo vào drama vì bạn chưa luyện được trí tuệ sống tối thiểu
Thực tế Drama xã hội không hút bạn vì cái tôi yếu của bạn mới hút drama.
Bạn xen vào vì muốn chứng minh đúng và sai.
Bạn tranh luận vì muốn mình là người trí tuệ nhất.
Bạn phản ứng mạnh vì thiếu năng lực quản trị cảm xúc.
Hãy nhớ Người trưởng thành chọn hòa bình mà không phải vì yếu, mà vì họ biết giá của năng lượng.
7. Xã hội lợi dụng những người sống thiếu nguyên tắc
Người thiếu ranh giới thì dễ bị lợi dụng.
Người sợ mất lòng thì dễ bị ép.
Người ngại từ chối thì luôn thiệt thòi.
Người cả nể thì luôn kiệt sức.
Nếu bạn không đặt ra nguyên tắc sống rõ ràng thì người ta bước vào đời bạn vô tội vạ, sử dụng bạn tùy hứng, rời bỏ bạn khi hết lợi ích.
Không nguyên tắc thì không tôn trọng.
Không ranh giới thì không giá trị.
Muốn sống an yên giữa xã hội đầy biến động và hãy học 3 điều
(1) Hiểu người khác theo bản chất và không phải theo mong muốn của mình. Khi nhìn đúng bản chất, bạn không đặt kỳ vọng sai và giảm thất vọng.
(2) Giao tiếp có giới hạn cho đi có chọn lọc. Không ai xứng đáng để bạn tiêu hao toàn bộ năng lượng.
(3). Dùng trí tuệ để chọn người mà mình bước cùng. Bạn không thể thay đổi xã hội. Nhưng bạn hoàn toàn có quyền chọn ai bước vào đời, chọn ai rời khỏi, chọn ai để gần, chọn ai để giữ khoảng cách. Đó là trí tuệ của người trưởng thành.