Menu Đóng

Đừng dùng kỹ thuật sống ép – trái với tự nhiên quá

Con người ngày nay áp lực và sống không tự nhiên vì mọi thứ luôn đưa vào thành công thức và kỹ thuật cao siêu

SỰ SỐNG ĐÃ KHÔNG CÒN TỰ NHIÊN

1. Kỹ thuật nuôi dạy con:

Nhận thức dập khuôn

  • Tin rằng chỉ cần áp dụng đúng công thức (sách, khóa học, kỹ thuật dạy con) là con sẽ ngoan, giỏi, hạnh phúc.
  • So sánh con với “chuẩn” của người khác, bỏ qua cá tính riêng.
  • Nghĩ rằng “cha mẹ giỏi = con phải xuất sắc”, dẫn đến can thiệp quá mức.

      Tâm lý nóng vội

      • Lo lắng bị đánh giá kém cỏi nếu con “khác chuẩn”.
      • Áp lực chứng minh mình là “cha mẹ hiện đại” bằng cách áp dụng đủ phương pháp mới nhất.
      • Sợ sai nên lệ thuộc vào người hướng dẫn/ sách vở thay vì tự quan sát và hiểu con.

      Hành động máy móc

      • Cho con học dồn dập mọi thứ mà không biết trọng tâm theo tuổi.
      • Dùng thuật ngữ và kỹ thuật “chuyên môn hóa” đến mức mất sự tự nhiên khi giao tiếp với con.
      • Phản ứng máy móc với hành vi của con thay vì cảm nhận.

      Hệ quả:

      • Con bị tước quyền trải nghiệm tự nhiên, giảm sáng tạo.
      • Quan hệ cha mẹ – con trở thành “dự án” chứ không phải tình thân.
      • Cha mẹ kiệt sức vì lúc nào cũng phải “theo chuẩn” mà mãi con chẳng chuẩn theo kỳ vọng.

      Hãy Quay về sự tự nhiên

      • Quan sát và lắng nghe con hàng ngày, ưu tiên mối gắn kết thay vì “đúng phương pháp”.
      • Tạo thời gian chơi và trò chuyện cùng con không mục tiêu nhưng đạt đích đến cần một cách tự nhiên không áp đặt.

      2. Kỹ thuật ăn uống

      Tư duy Nhận thức phức tạp

      • Tin rằng phải tuân thủ tuyệt đối một chế độ ăn “chuẩn khoa học” mới tốt cho sức khỏe.
      • Ám ảnh về “siêu thực phẩm”, “detox”, “calo chuẩn” đến mức mất niềm vui ăn uống.
      • Coi thực phẩm như “bài toán hóa học” thay vì nguồn nuôi dưỡng và kết nối giữa bản thân và gia đình, với bản thân và những người xung quanh.

      Tâm lý sợ hãi

      • Sợ bệnh, sợ béo, sợ già, muốn đẹp như người mẫu… nên tìm mọi công thức kiểm soát.
      • Cảm giác tội lỗi nếu ăn sai nguyên tắc.
      • Lệ thuộc vào chuyên gia/ ứng dụng tính calo.

      Hành động áp đặt

      • Ăn theo giờ và lượng tuyệt đối, bỏ qua cảm giác no/đói thật.
      • Loại bỏ quá nhiều món truyền thống hoặc món mình thích.
      • Ăn trong áp lực và tính toán, không tận hưởng.

      Hệ quả

      • Mất kết nối với tín hiệu cơ thể.
      • Tăng rối loạn ăn uống (binge eating, emotional eating).
      • Ăn uống không còn là niềm vui, không còn sự ấm áp nên giảm gắn kết gia đình.

      P/s: Hãy Quay về sự tự nhiên

      • Ăn đa dạng, chú ý cảm giác đói/no, ưu tiên thực phẩm tươi, lắng nghe cơ thể.
      • Ăn cùng người thân và tận hưởng hương vị cùng họ để tạo gắn kết

      3. Kỹ thuật phát triển bản thân

      Nhận thức phức tạp hóa

      • Nghĩ rằng phát triển bản thân = học nhiều khóa, đạt nhiều chứng chỉ, dùng “công thức thành công”.
      • Tin vào 5 bước – 7 nguyên tắc – 10 bí quyết hơn là hành động nhỏ hàng ngày.
      • Coi bản thân như “dự án để tối ưu” thay vì một con người đang sống.

      Tâm lý áp lực

      • Áp lực so sánh với người khác trên mạng xã hội.
      • Sợ bị bỏ lại phía sau → chạy theo xu hướng tự cải thiện liên tục.
      • Cảm giác chưa bao giờ đủ tốt, dù đã cố gắng nhiều.

      Hành động cưỡng ép

      • Lên lịch dày đặc hoạt động “self-improvement”.
      • Tiêu tiền vào khóa học, sách, công cụ mà không áp dụng thật sự.
      • Đánh giá bản thân qua thành tích, không qua cảm xúc và chất lượng sống.

      Hệ quả

      • Kiệt sức, mất ý nghĩa ban đầu của phát triển bản thân.Đánh mất thời gian trải nghiệm, nghỉ ngơi.
      • Luôn cảm thấy thiếu và bất an với cái thiếu hết cái này đến cái khác
      • Hãy Quay về sự tự nhiên
      • Chọn 1–2 kỹ năng phù hợp giai đoạn, học và áp dụng thực tế.
      • Đánh giá tiến bộ bằng sự thay đổi trong đời sống, không phải bằng chứng chỉ.

            4. Kỹ thuật chữa lành

            Nhận thức áp lực hóa

            • Nghĩ rằng chữa lành là một bộ công thức hoặc “lộ trình chuẩn” phải đi đúng từng bước.
            • Tin rằng nếu làm đúng kỹ thuật (thiền, journaling, breathwork…) sẽ xóa hết tổn thương.
            • So sánh tốc độ hồi phục của mình với người khác.

            Tâm lý sợ hãi chính mình

            • Sợ cảm xúc tiêu cực nên dùng kỹ thuật để “ép” cảm xúc biến mất nhanh.
            • Áp lực phải “bình yên” và “tích cực” liên tục.
            • Lệ thuộc vào chuyên gia hoặc nghi lễ phức tạp.

            Hành động lộn xộn

            • Thử nhiều phương pháp cùng lúc nhưng không cảm nhận sâu.
            • Ép bản thân thực hành hằng ngày như một nhiệm vụ.
            • Tránh đối diện nguyên nhân gốc, chỉ tập trung “giảm triệu chứng”.

            Hệ quả

            • Chữa lành trở thành một “dự án kỹ thuật” chứ không phải hành trình cảm nhận.
            • Có thể tăng áp lực và thất vọng khi “làm đủ nhưng vẫn đau”.
            • Mất sự kết nối tự nhiên với chính mình.

            P/s: Hãy Quay về sự tự nhiên

            • Chấp nhận cảm xúc đến và đi, lắng nghe cơ thể và tự điều hướng dần
            • Trò chuyện với người tin cậy, để việc chữa lành diễn ra như một tiến trình sống, không gấp gáp.

            VÌ SAO PHẢI SỐNG ÉP

            Nguyên nhân: Con người ngày càng tự tạo Áp lực chuẩn mực + so sánh + sợ sai + lệ thuộc công thức.

            Hệ quả : Biến bản thân Sống như cái máy, mất sự kết nối với cơ thể, cảm xúc, con người xung quanh.

            Cần thay đổi gọi tự nhiên về: Tối giản kỹ thuật, tăng quan sát và cảm nhận. Đặt “mối quan hệ” và “trải nghiệm sống” lên trước “chuẩn mực” và “công thức”.

            HÃY QUAY VỀ TỰ NHIÊN

            • Chúng ta đang nuôi dạy con như lập trình một chiếc máy.
            • Đang ăn uống như giải một bài toán.
            • Đang phát triển bản thân như chạy đua không nghỉ.
            • Đang chữa lành như hoàn thành một dự án.
            • Nhưng cây không lớn nhờ bảng kế hoạch.
            • Trái không ngọt vì công thức tưới nước.
            • Và trái tim không lành lại vì kỹ thuật cao siêu.
            • Hãy thở nhẹ.
            • Bớt công thức, nhiều hơn sự có mặt.
            • Bớt chuẩn mực, nhiều hơn là chính mình.
            • Bởi hạnh phúc vốn không phải thứ để “làm ra” mà là thứ nảy mầm, khi ta sống tự nhiên.

            BỞI ĐỜI SỐNG TINH THẦN CỦA CON NGƯỜI LÀ GIÓ THOẢNG TRONG MỘT TÂM HỒN THẢNH THƠI AN YÊN KHÔNG NÓNG VỘI – KHÔNG SỢ HÃI VÀ NÓ LÀ SỰ ẤM ÁP, GẮN KẾT VỚI CHÍNH TA ĐỂ TA MANG NÓ ĐI GẮN KẾT MỌI NGƯỜI.

            KHÔNG PHẢI SỰ PHỤ THUỘC BẤT KỲ AI DẪN DẮT HAY HỘI NHÓM NÀO.

            Để lại một bình luận

            Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *