Menu Đóng

Nhà trường – Giáo viên – Phụ huynh không thể cứ nửa vời với bạo lực học đường.

Hãy nhìn vào sự thật mọi bạo lực học đường hiện nay đều nhen nhóm và khơi phát từ ngay trong lớp, trong trường sau đó mới mang ra ngoài để xử lý nhau. Vì vậy, đã đến lúc phải nhìn nhận đúng vai trò chính trong giáo dục các con trẻ là học sinh đang được dạy dỗ, cần dạy dỗ về tương tác cư xử giữa bạn bè và cả thầy cô, các con trẻ.

Cần nói không thờ ơ, không bỏ qua, không coi thường tín hiệu nhỏ, mà xử lý ngay, xử lý đủ và xử lý đồng bộ để chặn đứng leo thang bạo lực.

1. Mọi bạo lực đều bắt đầu từ những thứ rất nhỏ mà người lớn… bỏ qua

Không có bạo lực nào bỗng nhiên bật sang mức đánh hội đồng. Không có đứa trẻ nào đột nhiên trở thành kẻ bắt nạt nguy hiểm.

Tất cả đều bắt đầu bằng những thứ tưởng như vô hại: Một lời trêu trọc. Một trận nói xấu. Một nhóm chat loại trừ.Một ánh nhìn thách thức. Một cú đẩy nhẹ. Một cái giật tóc rồi cười.

Những thứ nhỏ ấy, nếu người lớn coi là chuyện trẻ con, tí thôi mà, tự giải quyết đi thì chính người lớn đã đẩy hai đứa trẻ vào vòng xoáy bạo lực toàn diện.

Trẻ con không tự trưởng thành từ tổn thương. Trẻ con chỉ học cách làm tổn thương người khác nếu người lớn bỏ qua.

2. Thầy cô và nhà trường phải là nơi DẬP LỬA SỚM chứ không phải cứ chờ cháy lớn mới biết.

Một giáo viên, một nhà trường chỉ cần thờ ơ 1 đến 2 ngày là đủ để hành vi trêu chọc không thành tẩy chay,

để tẩy chay không thành kích động nhóm, để kích động nhóm không thành đánh hội đồng.

Nhà trường phải hiểu: Mỗi tín hiệu nhỏ là một điểm khởi phát. Không xử lý ngay, sau này xử lý rất khó và rất muộn.

Thầy cô cần làm ngay khi nhận tín hiệu nhỏ:

B1. Mời hai bên làm việc riêng trong ngày.

B2. Xác định nguyên nhân thật mà không chỉ nghe một phía.

B3. Ghi nhận vụ việc để theo dõi trong 1 đến 2 tuần.

B4. Giám sát giờ chơi và khu vực nguy cơ.

B5. Yêu cầu nhóm học sinh liên quan dừng hành vi ngay lập tức.

B6. Thông báo cho phụ huynh của cả hai bên để phối hợp.

B7. Họp định kỳ hàng ngày, hoặc tuần ( nếu nhỏ) với nhóm để nghe chia sẻ, giải quyết dứt điểm vấn đề còn tồn tại, để giám sát và đảm bảo các con tự nguyện dừng lại và vui vẻ với nhau.

Cần nhớ không một vụ bắt nạt nào được dập tắt bằng sự im lặng.Chỉ hành động quyết liệt mới dập được.

3. Cha mẹ của trẻ bị bắt nạt phải sát sao, không mơ hồ, không thể cứ để con tự lo

Một đứa trẻ bị trêu chọc hôm nay có thể bị đánh ngày mai. Và phần lớn các em không nói hết vì sợ bố mẹ lo hoặc sợ mình bị coi là yếu.

Cha mẹ tuyệt đối không được coi thường lời con “Con bị bạn trêu”, mà chỉ trả lời “Tự mạnh mẽ lên”, hoặc nói “Trẻ con tí thôi mà”. Những câu nói ấy là sự bỏ rơi vô thức.

Cha mẹ cần làm là nghe con thật kỹ và hỏi rõ diễn biến. Báo ngay cho giáo viên mà không thể để lâu. Yêu cầu nhà trường xử lý dứt điểm không chờ hết tuần.

Theo dõi sát 1 đến 2 tuần tiếp theo. Hỗ trợ tâm lý cho con để con không im lặng vì sợ.

Hãy nhớ, Đứa trẻ bị tổn thương một lần sẽ nhớ cả đời. Nhưng nếu được bảo vệ đúng lúc, các con sẽ học được cách đứng lên mà không mang vết sẹo tâm lý.

4. Cha mẹ của học sinh đi bắt nạt phải đối diện sự thật, không né tránh, không bao che

Nhiều cha mẹ khi nghe con mình trêu bạn hoặc tẩy chay bạn thì phản ứng: Không đời nào con tôi làm thế. Bạn kia làm gì trước?. Việc nhỏ tí mà cũng mách cô?”

Đó là cách nuôi ra một đứa trẻ mất kiểm soát, mất đạo đức, lớn lên dễ trở thành kẻ gây rối hoặc dùng quyền lực sai cách.

Cần hiểu Con làm sai cần nhận sai. Con gây tổn thương phải chịu trách nhiệm là cách cho con sự yêu thương cao nhất.

Cha mẹ phải dạy con dừng lại ngay khi mới chỉ là trêu chọc, nói xấu, loại trừ. Nếu đợi tới khi con đánh người, xúc phạm nặng, kích động nhóm… thì không thể sửa bằng lời nữa.

Cha mẹ của con đi bắt nạt cần hợp tác 100% với giáo viên và nhà trường, dạy và bắt con xin lỗi đúng mực mà không phải chỉ là hình thức, theo dõi hành vi của con sau buổi làm việc, không bao che, không biện minh, đưa con đi đánh giá tâm lý nếu hành vi tái diễn.

Không phải vì bạn kia yếu nên bị bắt nạt. Mà vì nếu không can thiệp, chính con của bạn sẽ trở thành một người lớn bất hạnh và hung hăng.

5. Nhà trường – thầy cô – phụ huynh hai bên phải xử lý đồng bộ thì mới chấm dứt được

Muốn dập bạo lực, ba lực lượng này phải vào cuộc cùng lúc:

Nhà trường cần điều tra rõ, xử lý kỷ luật phù hợp, giám sát các khu vực nguy cơ, hỗ trợ tâm lý.

Giáo viên cần nắm lớp sát sao, theo dõi biểu hiện từng học sinh, không để trêu chọc vui biến thành tổn thương thật.

Cha mẹ con bị bắt nạt cần ủng hộ con báo cáo, yêu cầu kết quả rõ ràng, đồng hành tinh thần.

Cha mẹ con đi bắt nạt cần vượt qua sĩ diện, không bảo vệ cái sai, dạy con chịu trách nhiệm.

Một mình đứa trẻ không thể dập bạo lực. Chỉ khi người lớn vào cuộc đồng bộ thì bạo lực mới dừng ngay từ trứng nước.

6. Quyết liệt xử lý khi mới chỉ là trêu chút thôi chính là cứu cả hai đứa trẻ

Cứu nạn nhân khỏi tổn thương tâm lý. Cứu kẻ bắt nạt khỏi trượt dài thành hành vi nguy hiểm hơn.

Cứu tập thể lớp khỏi môi trường độc hại. Cứu nhà trường khỏi sự cố leo thang.

Không có chuyện nhỏ trong giáo dục. Chỉ có người lớn xem nhẹ, để rồi mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát.

Vậy nên người lớn đừng cứ bàng quan và nửa vời. Hãy xử lý ngay từ khi chỉ là một lời trêu chọc. Vì nếu đợi đến lúc đánh hội đồng, mọi thứ đã là quá muộn.

Đừng né tránh. Đừng bao che. Đừng xem nhẹ. Một hành động dứt điểm hôm nay cứu cả một nhóm trẻ ngày mai.

Người lớn không được phép thờ ơ vì sự im lặng của người lớn chính là mảnh đất cho bạo lực lớn lên.

Bài liên quan

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *