Menu Đóng

Khi cha mẹ có con đặc biệt dạy con ngược – nên làm tăng thêm nhiều vấn đề

Đã đến lúc cha mẹ cần thoát khỏi Rừng vấn đề khi trẻ không sai, mà hệ nuôi dạy đang làm não trẻ lạc lối.

Trong trị liệu, tôi không bao giờ bắt đầu bằng sự quan tâm “Con có những vấn đề gì?”

Tôi luôn bắt đầu bằng sự quan tâm khác gây khó chịu hơn “Con đang phải sống trong một hệ nuôi dạy như thế nào?”

Bởi với trẻ TK , TĐGCY , chậm phát triển, vấn đề không nằm rải rác trong hành vi, mà nằm trong cấu trúc sống bao quanh trẻ mỗi ngày.

Cha mẹ thường thấy con:

Vừa chậm nói

Vừa không tập trung

Vừa bùng nổ cảm xúc

Vừa chống đối

Vừa lệ thuộc

Và kết luận con tôi quá nhiều vấn đề.

Không.

Con không có nhiều vấn đề như cha mẹ đang nghĩ.

Con đang bị mắc kẹt trong một rừng vấn đề nơi mỗi lối đi đều bị chặn bởi mâu thuẫn của người lớn.

Cơ chế hình thành rừng vấn đề là não trẻ đặc biệt có 3 đặc điểm:

Khả năng lọc nhiễu kém

Khả năng tự điều chỉnh thấp

Khả năng tổng hợp thông điệp chậm

Vì vậy mỗi mâu thuẫn trong nuôi dạy không trôi qua. Mỗi thông điệp ngược chiều đều bị giữ lại. Mỗi lần cha mẹ đổi cách dạy thì não mất phương hướng

Muốn con tự lập nhưng làm thay

Muốn con bình tĩnh nhưng nhà căng thẳng

Muốn con nghe lời nhưng không nghe con

Muốn con tiến bộ nhanh nhưng lại sợ con khổ

Với não trẻ đặc biệt, đó không phải là chưa thống nhất.

Đó là nhiễu loạn hệ điều hành thần kinh. Khi nhiễu đủ lâu, não không còn học, mà chỉ tồn tại.

Phải dám nhìn vào sự thật là vấn đề không nằm ở đứa trẻ mà nằm ở hệ nuôi dạy đang tự mâu thuẫn

Trong phần lớn các ca t.ự k.ỷ, A.D.H.D, rối loạn hành vi, lo âu học đường…, điểm chung không nằm ở mức độ của trẻ, mà nằm ở một hệ nuôi dạy rối loạn, ngược cái cần cho con và thiếu nhất quán.

Cha mẹ của trẻ đặc biệt thường mắc kẹt trong mâu thuẫn kép một mặt kỳ vọng con phải bình thường, phải tiến bộ nhanh. Mặt khác lại bao bọc, kiểm soát, làm thay, nghĩ thay vì sợ con không chịu được

Chính mâu thuẫn này đẩy hệ thần kinh của trẻ vào trạng thái quá tải mạn tính.

Những mâu thuẫn quen thuộc nhưng gây hại sâu:

Muốn con tập trung nhưng môi trường gia đình luôn căng thẳng, quát tháo

Muốn con tự lập nhưng không cho con làm vì nó chậm và nó sai

Muốn con kiểm soát cảm xúc nhưng người lớn là người mất kiểm soát trước

Với trẻ t.ự k.ỷ / A.D.H.D, điều cha mẹ cần nhớ là não không lọc được mâu thuẫn. Hệ thần kinh không tự điều chỉnh được khi thông điệp nuôi dạy trái chiều

Vì vậy, trẻ không hư, không lười và không cố tình chống đối. Mà trẻ chỉ đang phản ứng đúng với một hệ nuôi dạy sai cấu trúc.

Muốn trị liệu trẻ đặc biệt, phải trị lại cách cha mẹ đang sống với trẻ trước.

1. Con không đặc biệt theo cách cha mẹ nghĩ

Con đang sống trong một hệ nuôi dạy mâu thuẫn

Rất nhiều cha mẹ hỏi “Vì sao con tôi đi rất nhiều nơi, can thiệp nhiều năm mà không tiến bộ?”

Nhưng rất ít người dám đối diện câu hỏi gốc rễ hơn “Con tôi đang phải sống trong bao nhiêu mâu thuẫn đến từ chính cha mẹ?”

Muốn con bình tĩnh nhưng cha mẹ luôn căng thẳng

Muốn con tập trung nhưng gia đình đầy quát tháo

Muốn con tự lập nhưng không cho con tự làm.

Với trẻ đặc biệt, mâu thuẫn không chỉ gây khó chịu. Nó đánh thẳng vào hệ thần kinh. Con không chậm mà con đang quá tải.

2. Muốn con tiến bộ sâu và bền, nhưng cha mẹ lại là người nóng vội nhất

Cha mẹ trẻ đặc biệt rất hay so tiến trình con với con nhà người ta. So với biểu đồ, mốc phát triển. So với kỳ vọng của chính mình

Nhưng não trẻ đặc biệt không phát triển trong áp lực. Khi cha mẹ giục thì não trẻ chuyển sang chế độ sinh tồn và khả năng học bị tắt.

Muốn con tiến bộ sâu và bền, cha mẹ phải cho phép con đi chậm.

3. Muốn con tự lập nhưng lại làm tất cả thay con

Con tôi vụng lắm, để tôi làm cho nhanh.

Con tôi chậm, không để nó tự làm được.

Chính những câu nói đó giữ con mãi ở trạng thái lệ thuộc.

Sự thật, trẻ t.ự k.ỷ / A.D.H.D không học bằng lời nói. Trẻ học bằng trải nghiệm lặp lại

Không cho con làm nên não không hình thành đường dẫn. Rồi quay lại trách con không biết làm gì.

Đó là một vòng lặp làm chậm phát triển mà cha mẹ không nhận ra.

4. Con không chống đối mà con đang tìm lối thoát

Gào khóc, đập phá, né tránh, lì lợm…

Cha mẹ gọi là hư

Trị liệu đúng sẽ gọi đó là phản ứng hợp lý của một hệ thần kinh quá tải

Con không biết nói bằng lời nên con phải nói bằng hành vi.

5. Muốn con kiểm soát cảm xúc nhưng cha mẹ mất kiểm soát trước

Không có đứa trẻ nào học được bình tĩnh

Nếu mỗi ngày sống trong quát mắng, dọa nạt, bùng nổ cảm xúc. Trẻ đặc biệt không lọc cảm xúc người lớn mà con hấp thụ trực tiếp.

Cha mẹ lo con không ổn định, nhưng chính cha mẹ đang là nguồn kích thích mạnh nhất.

6. Muốn con nghe lời nhưng chưa bao giờ nghe con

Cha mẹ nói rất nhiều nhưng hiếm khi nghe con nói trọn vẹn một câu

Với trẻ đặc biệt bị ngắt lời là bị phủ nhận. Không được nghe là mình không tồn tại

Dần dần hoặc con im lặng, hoặc con hét lên bằng hành vi

Đó không phải chống đối mà là con tuyệt vọng giao tiếp.

7. Muốn con tiến bộ nhưng lại sợ con khổ

Không cho con thất bại, va chạm, chờ đợi, chịu trách nhiệm

Trong khi trẻ đặc biệt cần rèn năng lực phục hồi nhiều hơn trẻ thường.

Không được luyện khổ có kiểm soát nên gặp khó là sập hệ thống.

8. Dán nhãn là thứ giết chết động lực nhanh nhất

Con tôi chậm lắm.

Nó có vấn đề.

Nó không làm được đâu.

Não trẻ nghe, tin và sống theo nhãn.

Trị liệu thất bại không phải vì phương pháp. Mà vì cha mẹ vẫn nói chuyện với con bằng nhãn.

9. Muốn con thay đổi nhưng chỉ ra lệnh

Con phải thế này.

Con phải thế kia.

Nhưng không dạy từng bước, làm mẫu, lặp lại đủ lâu. Trẻ đặc biệt không tự suy ra được điều cha mẹ muốn.

Ra lệnh là gây hoang mang. Dạy kỹ năng là tạo đường đi

Hãy nhớ, con không cần cha mẹ bao bọc và phục vụ. Con cần cha mẹ nhất quán,chậm lại, an toàn cảm xúc và chỉ dạy rõ ràng.

Muốn con tự lập cần cho con quyền được làm

Muốn con bình tĩnh cần nhà phải là nơi an toàn

Muốn con tiến bộ cần cha mẹ phải hạ nhịp

Trị liệu trẻ đặc biệt bắt đầu từ việc chỉnh lại cha mẹ.

Con đặc biệt không phải là vấn đề. Vấn đề là con đang sống trong một hệ nuôi dạy rối và lệch cấu trúc.

Khi cha mẹ muốn một đằng, sống một nẻo, dạy một kiểu, phản ứng một kiểu khác…đứa trẻ không có đường nào để đi cho đúng.

Và khi con đi ngược đó không phải hư. Đó là phản ứng sinh tồn.

Muốn cứu con đừng vội sửa con. Hãy sửa cách mình sống với con, môi trường, nhịp sống, kỳ vọng.

Khi nền đúng, con sẽ tự đi

VỚI CHA MẸ MỚI BIẾT CON T.ự.k.ỷ/ A.d.h.d

Điều đầu tiên cha mẹ cần sửa không phải là con

Nếu bạn vừa biết con mình t.ự k.ỷ, A.D.H.D hay chậm phát triển, hãy dừng lại một chút và đọc điều này:

Con bạn không sụp đổ vì chẩn đoán.

Con sụp vì người lớn xung quanh hoảng loạn.

Giai đoạn đầu, cha mẹ thường chạy khắp nơi tìm phương pháp. Ép con học thêm. So con với trẻ khác. Sợ con tụt lại phía sau

Nhưng với trẻ đặc biệt sự hoảng của cha mẹ là tín hiệu nguy hiểm cho não trẻ. Não trẻ đặc biệt không hiểu lời trấn an, não cảm được trạng thái thần kinh của người lớn.

Khi cha mẹ căng, gấp, sốt ruột, nóng vội. Não trẻ chuyển sang chế độ sinh tồn. Và khi đã sinh tồn thì mọi can thiệp đều kém hiệu quả.

Điều cha mẹ mới cần hiểu cho đúng là con không cần học nhiều ngay. Con không cần tiến bộ nhanh. Con không cần bị sửa liên tục

Con cần một nhịp sống chậm, một người lớn ổn định và một môi trường ít mâu thuẫn

Một cách dạy ít nói, nhiều làm mẫu và lặp lại đủ lâu

Nếu không sửa nền sống, mọi can thiệp chỉ là vá ngọn.

CHA MẸ CẦN THOÁT RỪNG VẤN ĐỀ

1. Đừng hỏi con bị gì – hãy hỏi con đang quá tải ở đâu. Hành vi luôn là kết quả, không phải nguyên nhân.

2. Mỗi mâu thuẫn của cha mẹ là một nhánh rối trong não con. Trẻ đặc biệt không tự bỏ qua mâu thuẫn.

3. Não quá tải thì không học mà chỉ phản xạ. Gào khóc, đập phá không phải hư mà là báo động thần kinh.

4. Dạy ít lại và sống đúng hơn. Trẻ học từ cách cha mẹ sống, không phải từ lời dạy.

5. Muốn con tự lập phải cho con được làm và được sai. Không trải nghiệm thì không có đường dẫn thần kinh.

6. Dán nhãn là khóa chặt tiềm năng. Não trẻ tin nhãn nhanh hơn cha mẹ tưởng.

7. Trẻ không chống đối mà trẻ đang tìm lối thoát. Hành vi là ngôn ngữ cuối cùng khi giao tiếp thất bại.

8. Cha mẹ phải ổn trước khi mong con ổn. Hệ thần kinh người lớn là khung đỡ cho não trẻ.

9. Trị liệu không bắt đầu từ phòng học mà từ căn nhà. Nếu nhà còn rối thì não con không có nơi an toàn để lớn.

Cần hiểu, Trẻ t.ự k.ỷ / A.D.H.D / chậm phát triển

không cần thêm áp lực để tốt lên. Con cần

Một hệ sống rõ ràng.

Một nhịp sống chậm

Một người lớn nhất quán

Một môi trường ít mâu thuẫn

Muốn đưa con ra khỏi rừng vấn đề đừng kéo con chạy nhanh hơn. Hãy dọn lại khu rừng mà người lớn đã vô tình tạo ra.

Khi nền đúng não con sẽ tự tìm được đường!

ĐÃ ĐẾN LÚC CHA MẸ PHẢI THAY HỆ QUAN ĐIỂM

Đã đến lúc cha mẹ phải dừng lại, không phải để thương con thêm, mà để dám nhìn thẳng vào sự thật:

Rất nhiều điều cha mẹ đang tin về trẻ t.ự k.ỷ, A.D.H.D, chậm phát triển không phải là chân lý, mà là di sản sai lầm truyền qua nhiều thế hệ.

*Những quan điểm cũ và nhiều hệ lụy như:

Con yếu thì phải bao bọc nhiều hơn

Con chậm thì phải làm thay

Con khác biệt thì không chịu được áp lực

Cứ thương là đủ

Tất cả đã từng được dùng với những thế hệ trẻ trước.

*Và kết quả là:

Trẻ lớn lên lệ thuộc

Trẻ mất năng lực phục hồi

Trẻ mang mặc cảm suốt đời

Và cha mẹ kiệt sức trong vòng lặp chăm, cứu và thất vọng

Nếu những quan điểm đó đúng, thì các thế hệ trẻ đặc biệt trước đã không khổ như vậy.

Sự thật là không phải con không đi được. Mà là cha mẹ đã đặt con vào một hệ sống không có đường.

*Thế hệ cha mẹ hôm nay không được phép lặp lại con đường cũ

Bởi cái giá phải trả không chỉ là sự chậm tiến của con, mà là cả một đời sống lệch cấu trúc.

Muốn con thay đổi, cha mẹ không cần thêm kiến thức mới trước tiên.

Cha mẹ cần can đảm vứt bỏ những niềm tin cũ đã sai.

Dám bỏ tư duy cứu con

Dám bỏ vai trò hy sinh

Dám bỏ cách yêu khiến con yếu đi

Dám chuyển từ thương con sang xây năng lực cho con

*Trị liệu thế hệ mới không bắt đầu từ bài tập của trẻ, mà bắt đầu từ cuộc lột xác trong tư duy của cha mẹ.

Khi cha mẹ đổi hệ quan điểm:

Từ kiểm soát sang dẫn dắt

Từ bao bọc sang huấn luyện

Từ sợ con khổ sang cho con khổ có kiểm soát

Từ nóng vội sang bền bỉ

Não con sẽ tự tổ chức lại.

Con không cần cha mẹ yêu thương và phục vụ quá mức.

Con cần cha mẹ đủ tỉnh để không lặp lại sai lầm của các thế hệ trước.

Nếu cha mẹ vẫn giữ hệ quan điểm cũ, mọi phương pháp hiện đại đều sẽ bị bẻ cong.

Nhưng nếu cha mẹ dám đổi hệ, thì ngay cả một đứa trẻ từng lạc sâu trong rừng vấn đề cũng sẽ tự tìm được đường ra.

Đây không chỉ là lựa chọn nuôi dạy. Đây là trách nhiệm thế hệ. Hoặc cha mẹ dừng lại chuỗi sai lầm, hoặc chính con mình sẽ phải gánh hậu quả thay.

Và sự thật cuối cùng cần nói thẳng rằng con đặc biệt không cần thêm thương hại.

Con cần cha mẹ trưởng thành hơn một thế hệ cũ!

Bài liên quan

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *