Back To Top

chuyên gia tâm lý phạm hiền

GÓC TÂM SỰ

BẢN TIN

Trong cuộc sông đối khi những ông bố, ông chồng lại vô tình hoặc cố ý gây ra sự vôcảm cho chính vợ và con của mình.

1. Vô cảm tước đoạt đi rất nhiều sức khỏe và tinh thần của một người vợ, một người mẹ

Với suy nghĩ rằng mọi việc nhà, việc dạy con là của người phụ nữ. Vì vậy, các ông bố cứ vô tư đến vô tâm trong sự sẵn sàng ngoài giờ đi làm thì nhậu cùng bạn, chơi thể thao cùng bạn mà quên rằng vợ của mình cũng phải đi làm giống như mình. Nhưng về nhà thì phải lo toan con cái, nhà cửa, các mối quan hệ nội ngoại... Liệu cô ấy có thể khỏe mãi như siêu nhân khi cứ phải tự mình hết ngày này đến ngày khác, hết tháng năm này đến tháng năm khác như vậy không?. Nó khiến cho các con nhận ra rằng mọi việc là của mẹ nên mẹ tự làm vì bản thân con cũng vô can giống như bố và vô cảm giống như bố.

Với suy nghĩ rằng đàn ông có quyền dạy vợ hoặc có uy nhất trong nhà mà sẵn sàng chỉnh vợ, xù lông nhím để yêu cầu vợ phải nghe theo ý của mình. Thậm chí thể hiện hết uy quyền trước mặt các con để hạ thấp mẹ chúng xuống hoặc để cho chúng thấy rằng đừng có lơ tơ mơ mà mấy mẹ con biết tay bố. Nó khiến cho người phụ nữ ấy vừa khổ vì chồng không tôn trọng mà lại thêm khổ vì những đứa con không thể nghe lời khi mà mẹ nó đâu có quyền gì trong nhà chứ.

2. Vô cảm với sự phát triển tốt nhất của chính những đứa con của mình

Khi con còn nhỏ xíu thì nó thật tội nghiệp khi phải thui thủi tự chơi đồ chơi hoặc chỉ biết dán mắt vào cái tivi, điện thoại vì mẹ còn phải làm bao nhiêu là việc. Con không có người nói chuyện, không có người chơi cùng và cứ thụ động loay hoay dần trong cả tư duy lẫn hành vi thực tế. Còn bố nó thì mải mê: được uống; được ăn; được vui... chẳng cần đoái hoài ở nhà đang ra sao và có thể vợ con chưa có thời gian mà ăn uống.

Khi con lớn dần lên thì thật bế tắc khi chẳng biết phải làm gì với những gì xảy ra khiến con tức giận, buồn thậm chí tổn thương bởi bạn bè, thầy cô. Con không thể tự mình nói ra hoặc nói ra thì có ai giúp đâu khi mà đi học về thì mẹ làm việc của mẹ. mẹ còn có em, bố thì chẳng bao giờ nói chuyện hoặc nói thì cũng chỉ xã giao đôi ba chữ.

Chẳng bao giờ quan tâm đến tâm lý, cảm xúc và sự lớn lên của con như thế nào?. Chỉ cần quan tâm có trò chơi gì hay, có trận đấu gì hay, có rượu gì con, có quán nhậu nào đặc biệt... Hết nhóm bạn này đến nhóm bạn khác không thấy chán, không thấy mệt mỏi nhưng ngồi với con vài phút, thậm chí không ngồi mà chỉ liếc mắt nhìn qua đã xả ra sự khó chịu, cộc cằn, kêu ca.

3. Vô cảm với sự bền vững của một gia đình đúng nghĩa

Chỉ biết hưởng thụ cả vật chất, sức khỏe, tinh thần của cá nhân mà tự tách biệt bản thân ra khỏi trách nhiệm phát triển một con thuyền gia đình mà mình đã dày công đặt nền móng cho nó. Mặc kệ vợ con tự chèo lái có sao vợ con tự chịu còn mình cứ sướng cái thân và thỏa mãn cái tôi là được.

Chuyên gia Phạm Hiền