Back To Top

chuyên gia tâm lý phạm hiền

GÓC TÂM SỰ

BẢN TIN

Nuôi dạy con phần nhiều là bản năng, chẳng có trường lớp nào làm thay được. Bạn có đi nghe tôi hay những người khác chia sẻ thì cũng chỉ biết vậy chứ có ứng dụng được là bao, mà có khi cũng chẳng ứng dụng được hoặc ứng dụng rồi còn tệ hơn.

 

Xã hội hiện đại, kinh tế phát triển, cuộc sống ổn định hơn và sự bao bọc con, chiều chuộng con, lo đầy đủ cho con quá luôn thường trực trong mỗi gia đình. Vô tình thôi nhưng hầu hết các cha mẹ đang nuôi dưỡng ở con rất nhiều tính cách không tốt với sự đòi hỏi, sự lười biếng, chỉ biết ỷ lại, dựa dẫm, sự vô tâm hời hợt, ý thức kém, trách nhiệm kém. Những tính cách này trong con cứ hồn nhiên phát triển mà đến con cũng không nhận ra. Con cứ tự do theo ý mình mà ít có sự lắng nghe, ít có sự hợp tác thậm chí là sự phản kháng buông bỏ làm sao phải đạt được ý của mình đến cùng, không kiên trì, không vượt khó, không nhận thức được nên hay không nên, không quan tâm đến cảm xúc hay tâm lí, hoặc sự mong muốn của cha mẹ và của những người xung quanh.

Tuy nhiên, có thực sự con cái muốn như vậy không? Khi tiếp xúc với các con càng nhiều với nhiều tính cách, thái độ, suy nghĩ, cảm xúc, tâm lí, hành vi… khác nhau của các con luôn khiến tôi phải trăn trở. Thậm chí bản thân cũng cảm thấy loay hoay không biết phải diễn tả hay diễn đạt như thế nào để lột tả hết được những gì con cũng đang phải trải qua, những gì mà cha mẹ và con đang không hiểu nhau, những gì mà bản thân con cũng không hề muốn nhưng nó cứ vậy đấy, những gì mà bản thân con cũng bất lực không khác gì cha mẹ vậy. Con loay hoay đến ngơ ngác trong sự thụ động đến đáng thương. Và bởi bản thân không biết nên cứ thế sai hết lần này đến lần khác, sai hết vấn đề này đến vấn đề khác. Rất nhiều con học đến cấp 2, cấp 3 lì lợm đến bất cần với cha mẹ, ban đầu cũng gai góc bất cần với tôi, nhưng sau vài phút thì lại sẵn sàng khóc với tôi như một đứa trẻ mầm non. Thế đấy, mọi áp lực vô hình cứ ngầm sâu, len lỏi trong từng ngóc ngách của cảm xúc, tâm lí để trở thành những thái độ, hành vi không mong muốn khiến cha mẹ phải nóng tính hoặc phải buồn bã. Chỉ cần chạm nhẹ vào một vấn đề nào đó là con đã nức nở, thậm chí có con ngại nên khóc trong sự gồng mình lên để không phát ra tiếng mà cũng không được.

Với các bậc cha mẹ cũng thế, họ cũng không biết mình đã cố ý hay vô tình và cứ hoang mang trong cuống quýt đến mất phương hướng. Tôi nhận thấy mình là người cũng khá kiên trì và có chữ nhẫn với nhiều cung bậc thái độ, cảm xúc, tâm lí của các cha mẹ trong quá trình tiếp cận. Vì vậy trong tư vấn hoặc trong các chương trình chia sẻ, tôi đã không ngại đưa ra hết những gì cảm nhận thấy, nhìn thấy với những ví dụ cụ thể con đang như vậy, cha mẹ đang như thế. Rất may mắn rằng, hầu hết có tới trên 90%, thậm chí nhiều hơn được sự đồng ý là nhận diện đúng. Nhưng có một điều ai cũng nói rằng “Khó có thể làm được, khó có thể thực hiện được do sợ không có thời gian, vì về đến nhà chăm con ăn uống, học hành là hết thời gian” hoặc “Không thể quyết liệt được vì do ông bà hoặc do bố, do mẹ…” hoặc “Cứ thấy con như thế thì không muốn con bị thế này thế kia…”.

P/s: Bạn cũng biết ngày nay, khi mà có rất nhiều các diễn giả và các chuyên gia như tôi chia sẻ cách dạy con, các cha mẹ cũng thức thời hơn nên rất chịu khó đi nghe để học hỏi. Nhưng ứng dụng hay không hoặc ứng dụng được hay không thì tại tùy thuộc vào quan điểm có hợp không, hoặc cha mẹ có kiên trì đến cùng không? Nên rất ngạc nhiên là, đến với tôi, các cha mẹ càng đi nghe nhiều, học nhiều lại càng thấy hoang mang, thậm chí đa nghi hơn về sự thành công trong các cách dạy con. Không phủ nhận có một số ít các mẹ cũng rất cầu toàn và thành công nhưng thường là các cha mẹ rất tỉ mỉ, rất linh hoạt... Mặc dù, tôi thấy cách mà các diễn giả chia sẻ đều rất đúng và nó không có gì quá cao siêu, bởi luôn dừng lại ở thực tế mà bất kì cha mẹ nào thời cách đây vài chục năm cũng đã trải qua.

Quan trọng nhất vẫn là tư duy, quan điểm + kiên trì bền bỉ của cha mẹ để nhận thức các vấn đề và ứng dụng vào từng đứa con.

Chuyên gia Phạm Hiền