Back To Top

chuyên gia tâm lý phạm hiền

GÓC TÂM SỰ

BẢN TIN

Cuộc sống tươi đẹp này luôn cho ta nguồn cảm hứng, sự yêu đời để lao động và tận hưởng những điều thú vị. Thế nhưng đôi khi lại có những cái sự ngược đời tồn tại trong chính chúng ta mà chỉ đến khi bình lặng ta mới nhìn nhận ra cái sự ngược trong đó.

* Cái sự ngược đời

1. Muốn con kiên trì nhưng cha mẹ luôn nóng vội

2. Muốn con tự tin nhưng cha mẹ luôn dán nhãn con chẳng thể làm gì

3. Muốn con biết yêu thương nhưng cha mẹ luôn quát mắng, đánh đòn

4. Muốn con chăm làm nhưng cha mẹ chẳng bao giờ giao việc

5. Muốn con lắng nghe nhưng cha mẹ chẳng bao giờ nghe con nói

6. Muốn con độc lập, tự lập nhưng cha mẹ chẳng bao giờ dám thả con ra khỏi vòng tay

7. Muốn con không nói dối nhưng cha mẹ thường nói sai

8. Muốn con giao tiếp tốt nhưng cha mẹ toàn cấm con nói hoặc con cứ nói là quát 

9. Muốn con vượt khó nhưng cha mẹ chẳng bao giờ cho con khổ hay thất bại 

10. Muốn con có bộ não siêu phàm nhưng cha mẹ chẳng mấy khi cho con tự nghĩ mà có quyết định của mình

11. Muốn con thay đổi nhưng cha mẹ chẳng bao giờ kiên trì tỉ mỉ mà dạy 

12. Muốn con thẳng thắn nhưng cha mẹ luôn vòng vo biện hộ...

13. Muốn con sống tích cực nhưng cha mẹ dễ tiêu cực

14. Muốn con bình tĩnh nhưng cha mẹ thường dễ ấm ức, tức giận, nổi nóng

15. Muốn con biết chia sẻ nhưng cha mẹ luôn cậy quyền để đòi hỏi

16. Muốn con học không cần giỏi nhưng được điểm kém là cha mẹ mắng

17. Muốn con sáng tạo nhưng cứ khác đi theo ý là cha mẹ cấm, cứ khác các bạn là cha mẹ bảo có vấn đề

18. Muốn con ngăn nắp nhưng cha mẹ bừa bộn, cẩu thả

19. Muốn con biết nghĩ nhưng cha mẹ ít nghĩ ngọn nguồn mà luôn chỉ vận hành cái đầu bộc phát theo ý mình mà chẳng cần quan tâm gốc rễ vấn đề ở đâu

20. Muốn con phải nhìn ra cái sai mà nhận lỗi nhưng cha mẹ luôn chỉ thấy lỗi của con và người khác mà chẳng nhận ra lỗi của mình

Các cha mẹ cứ muốn con một đằng nhưng làm và nghĩ một nẻo.

* Ôi người mẹ ... không biết phải nói sao

Con gái lớn 18 tuổi chẳng biết làm gì và cũng chẳng quan tâm đến làm gì.

Con gái nhỏ học lớp 7 nhưng sáng mẹ phải gọi dy mặc quần áo cho, thúc giục đánh răng rửa mặt. Ngày ngày thúc giục tắm rửa, không thúc chẳng làm gì, thích thì học không thích thì nghỉ nịnh đủ trò, đủ kiểu cũng mặc.

P/s: Đơn giản quan điểm chỉ là trước kia mẹ không học đến nơi đến chốn nên xấu hổ và bây giờ các con chỉ cần học thôi mọi việc mẹ lo. Và thật đáng tiếc học con cũng buông vì con thụ động trong nhận thức đã thành thói quen và do cái đầu chỉ dập khuôn công thức với 1 dúm kiến thức văn hóa nên ngoài cái chữ con chẳng vận động với bất cứ điều gì.

Thứ gì nên cũng chẳng biết gì từ chơi với bạn, từ cách nói, từ cách hiểu như thế nào cho đúng, cách giải quyết những vấn đề nhỏ nhất xung quanh. Hơn nữa do được phục vụ nên cũng quen nên càng chẳng thể, chẳng muốn chạm vào bất kỳ thứ gì. Con lạc lõng trong chính thế giới tuổi của con. Đặc biệt nghĩ đến phải học, phải làm là cảm thấy phát ốm... nên chỉ luôn muốn trốn đi để không phải đối diện. Và con đã hết đi năng lượng với sự xù xì gai góc trong sự tự ti, thu vào vỏ an toàn để tìm đến gì dễ nhất mà không ai nhìn thấy yếu kém của bản thân hoặc không phải làm, không phải nghĩ. Kể cả sự liều đến vô thức khi chẳng biết đau, chẳng biết sợ mà chống đỡ lại sự phải thay đổi đến lì lợm đáng thương!

Chuyên gia tâm lý Phạm Hiền